Tần Sương Trản bối rối: “Nàng mới ăn được mấy miếng, sao đã không ăn nữa rồi?”
Ta đỡ eo bước nhanh ra khỏi hoa sảnh: “Ta no rồi, phu quân cứ thong thả dùng bữa.”
Hạnh Nhi đợi bên ngoài, vội vàng đỡ lấy ta: “Đại nhân cũng thật là.”
“Không về sớm cũng chẳng về muộn, lại cứ chọn đúng lúc dùng bữa mà về.”
“Tiểu thư chắc là buồn nôn đến mức ăn không nổi rồi phải không?”
“Chúng ta mau về phòng thôi.”
Chính viện đã bày biện đủ loại món ăn ngon mắt.
Ta uống một bát canh thanh mát.
Cảm giác khó chịu trong dạ dày mới tạm thời bị đ/è xuống.
Hạnh Nhi gắp thức ăn cho ta: “Mùi hương nồng nặc trên người cô gia kia,”
“nô tỳ ngửi thôi đã muốn nôn rồi.”
Ta than thở: “Rõ ràng chỉ là có thêm một người, mà cứ cảm thấy trong phủ này khó chịu vô cùng.”
Hạnh Nhi phụ họa: “Đúng vậy, giá mà cô gia đừng bao giờ quay về nữa thì tốt biết mấy.”
“Thế thì....”
Nói đến đây, Hạnh Nhi ngượng ngùng im bặt.
Ta cắn miếng th!t kho ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt ảm đạm của Tần Sương Trản.
Tần Sương Trản nhất quyết kéo ta đến chỗ Ngô Như Nguyệt:
“Ta và Như Nguyệt thực sự không có gì cả.”
“Ta sẽ bắt nàng ấy nói rõ trước mặt nàng.”
Trước kia ta từng muốn họ giải thích.
Tần Sương Trản lại nói mình ngay thẳng, chẳng có gì để giải thích.
Nay hắn lại vội vàng đến thế.
Hạnh Nhi chạy theo xe, sắp khóc đến nơi: “Cô gia, cô gia!”
“Tiểu thư vừa bận rộn cả buổi sáng, thân thể yếu ớt, không thể ngồi xe lâu.”
“Nếu không ngài cho phép nô tỳ đi theo hầu hạ tiểu thư đi, nàng một mình làm sao ra ngoài được!”
Xe ngựa chạy thẳng đến ngõ Lạc Anh.
Đầu ngõ có một bà lão b/án cá viên.
Bà ta thấy Tần Sương Trản thì vô cùng nhiệt tình:
“Tần đại nhân, hôm nay ngài tan làm sớm nhỉ.”
“Thật khéo, vừa nãy phu nhân của ngài có gọi hai bát cá viên.”
“Lão thân đã làm xong rồi, ngài cầm về đi, đỡ cho phu nhân phải chạy lại một chuyến.”
Tần Sương Trản theo bản năng nhìn về phía ta.
Ta lấy khăn tay che nắng, than vãn: “Mau vào trong đi, nắng quá.”
Bà lão vui vẻ trò chuyện với ta: “Đúng là vậy.”
“Mấy ngày nay nắng thu gay gắt lắm.”
“Vẫn là Tần đại nhân biết thương phu nhân, phu nhân muốn gì là lập tức đi m/ua ngay.”
“Ngay cả cái sạp nhỏ của lão thân cũng được thơm lây, buôn b/án tốt hơn hẳn.”
“Này nương tử, cô là gì của Tần đại nhân thế? Bụng mang dạ chửa mà còn chạy ngược chạy xuôi vậy sao?”
Tần Sương Trản hạ giọng ngăn lại: “Như Nguyệt không phải là phu nhân của ta.”
“Vị này mới chính là phu nhân.”
Tay bà lão đưa bát cá viên cứng đờ giữa không trung: “Cái này....”
“Hai người ngày nào cũng ở bên nhau, vậy mà không phải phu thê sao?”
Ánh mắt bà ta chuyển sang kh/inh bỉ: “Tần đại nhân, vậy thì ngài thật là hoang đường.”
“Để mặc phu nhân bụng mang dạ chửa ở nhà một mình.”
“Ngày ngày ở ngoài hú hí với ngoại thất.”
“Cũng không sợ đứa trẻ và phu nhân xảy ra chuyện gì sao.”
Ta mỉm cười với bà lão, coi như là lời đáp lại ý tốt của bà.
Tần Sương Trản đứng sững tại chỗ.
Ta tự mình đi vào trong.
Hắn xách túi cá viên đuổi theo: “Phất Liễu, nàng nghe ta giải thích.”
“Ta thường xuyên qua lại nơi này, truyền ra ngoài danh tiếng không tốt.”
“Nên Như Nguyệt mới nói chúng ta là phu thê.”
“Đêm về ta đều ngủ ở phòng khách, tuyệt đối không có chuyện gì quá giới hạn.”
Ta thấy hắn vội đến toát mồ hôi, đáp: “Ta biết.”
“Ta sẽ không hiểu lầm đâu.”
“Nếu chàng mà vội đến mức sinh b/ệnh, thì Như Nguyệt muội muội không có ai chăm sóc rồi.”
Tay Tần Sương Trản buông lỏng, bát canh cá viên rơi xuống đất.
Ta nhíu mày, thầm tiếc rẻ.
Vừa nãy ngửi thấy rất thơm, còn tưởng sẽ được ăn một miếng, buổi trưa ta chưa có no.
Ở sân nhỏ đằng xa, Ngô Như Nguyệt hớn hở thò đầu ra: “Sương Trản ca ca.”
“Chàng về rồi!”
“Ta đã làm món cá chàng thích ăn, chàng mau rửa tay đi.”
Người hàng xóm tình cờ nghe thấy, cười đáp lời:
“Nương tử họ Ngô, cô thật thương phu quân mình quá, ngày nào cũng làm món chàng thích ăn.”
Ngô Như Nguyệt cười đáp: “Tất nhiên rồi.”
“Phu quân của ta, tất nhiên là ta phải thương.”
Sắc mặt Tần Sương Trản hoàn toàn tái nhợt.
Trong phòng.
Tần Sương Trản lạnh mặt bắt Ngô Như Nguyệt phải xin lỗi ta.
Nàng ta túm lấy vạt áo, nước mắt đọng trong hốc mắt: “Xin lỗi tẩu tẩu.”
“Muội chỉ nghĩ không muốn để Sương Trản ca ca mang tiếng nuôi ngoại thất.”
“Quên mất là sẽ làm tẩu không vui.”
“Tẩu có gi/ận thì cứ trút lên muội, đừng làm ảnh hưởng đến tình cảm huynh tẩu là được.”
Tần Sương Trản nhìn về phía ta.
Ta buồn ngủ quá đỗi, chỉ muốn sớm quay về: “Được, ta tha thứ cho hai người rồi.”
“Được chưa?”
Trong mắt Ngô Như Nguyệt lóe lên vẻ vui mừng.
Nàng ta nhìn Tần Sương Trản đầy tha thiết, bĩu môi làm nũng: “Tẩu tẩu đã nói không bận tâm rồi mà.”
“Sương Trản ca ca, ngày mai đừng bắt muội đi giải thích nữa.”
“Họ đều ngưỡng m/ộ vì phu quân đối xử tốt với muội.”
“Chàng bắt muội đi giải thích, x/ấu hổ lắm.”
Tần Sương Trản ngược lại hạ thấp chân mày: “Nói bậy gì thế!”
“Ta là người đã có gia thất.”
“Nàng ở bên ngoài ăn nói bậy bạ, vừa không biết tự trọng, lại vừa làm ảnh hưởng đến tình cảm của ta và tẩu tẩu nàng.”
“Lập tức ra ngoài giải thích rõ ràng đi!”
Ta có chút ngỡ ngàng.
Trước đây, Ngô Như Nguyệt lén lấy chiếc vòng ngọc phụ thân để lại cho ta.
Trong lúc giằng co, chiếc vòng rơi xuống đất vỡ nát.
Ta vừa định lên tiếng, Ngô Như Nguyệt đã tội nghiệp quỳ xuống:
“Xin lỗi tẩu tẩu, tại muội chưa từng thấy đồ tốt, nên mới muốn cầm lên xem thử.”
“Tẩu đá/nh muội m/ắng muội thế nào cũng được.”
“Đừng vì thế mà làm hại đến bản thân.”
Ta túm lấy nàng ta đòi đi kiện quan.
Tần Sương Trản ngăn ta lại: “Nàng ấy còn nhỏ không hiểu chuyện, đã xin lỗi rồi.”
“Thôi bỏ đi.”