Đêm trước ngày Ninh Vương Bùi Tự cưới tiểu thư nhà họ Thôi, người này sai kẻ hạ nhân mang đến cho ta văn thư phóng tịch.
Đi cùng với văn thư, còn có một tòa trạch viện ở Giang Nam cùng hai vạn lượng bạc trắng.
Nội thị cười đầy cung kính:
"Điện hạ nói, cô nương đã theo người ba năm, lao khổ công cao, đây là những gì cô nương đáng được nhận.
Từ nay về sau núi cao sông dài, cô nương cứ tự mình đi tìm cuộc sống an ổn là được."
Ta thu xếp văn thư cẩn thận, bình thản đáp: "Phiền công công thay ta tạ ơn Điện hạ."
"Cô nương không còn lời nào khác sao?" Nội thị ngạc nhiên.
Ta nghĩ ngợi một hồi: "Vậy thì chúc người, trăm năm hòa hợp."
Ngày hôm đó, ta bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Trạch viện ở Giang Nam, hai vạn lượng bạc, cùng với tất cả những món đồ người từng tặng trong ba năm qua, ta đều để nguyên vẹn lại tại Thính Tuyết Các.
Chỉ mang theo lộ dẫn, vài bộ y phục cũ, và nửa cuốn sổ sách tàn mà phụ thân để lại.
Nha hoàn A Đường níu lấy tay áo ta, mắt đỏ hoe hỏi: "Cô nương, thực sự đi sao?"
Ta ừ một tiếng.
Nàng sốt sắng, nước mắt lã chã rơi xuống:
"Điện hạ đối với người không giống người khác.
Lần người ngã ngựa, sắc mặt Điện hạ trắng bệch, tay cứ r/un r/ẩy không ngừng, trở về liền đuổi đi ba tên mã phu...
Cô nương người nghĩ xem, thế này đâu giống là giả?"
Nàng nức nở, nhét vào tay ta một thanh đoản đ/ao.
Trên cán đ/ao khắc hai chữ thật nhỏ — "Tự Trì".
"Cô nương, người hãy đi c/ầu x/in Điện hạ đi. Người từng nói, cầm thanh đ/ao này đến, không gì là không ứng."
Ta nhìn thanh đoản đ/ao trong lòng bàn tay, khẽ mỉm cười.
"Không cầu nữa."
Suy cho cùng, ba năm qua.
Ta đã cầu người hai lần.
Cả hai lần đều thua sạch bách.
Lần đầu cầu người, là vào mùa thu muộn năm thứ hai khi ta vào phủ.
Phụ thân ta là Khương Thận, từng nhậm chức Lưỡng Hoài chuyển vận diêm sứ.
Năm năm trước, khi vụ án thiếu hụt muối quân bị vỡ lở, ta vẫn chưa biết điều đó có nghĩa là gì.
Cho đến khi tin tức từ biên quan truyền tới — hàng vạn tướng sĩ mùa đông không có muối, ch*t vì dị/ch bệ/nh.
Thánh thượng nổi trận lôi đình, Hộ bộ, Diêm vận ty, Chuyển vận nha môn đều bị quét sạch.
Phụ thân ta bị định là chủ mưu, bị xử trảm.
Khi tội danh giáng xuống, ta quay về kinh thành, cửa nhà đã bị niêm phong, mẫu thân cũng vì b/ệnh mà qu/a đ/ời.
Ta không còn nhà nữa.
Có vị quan từng giao hảo với phụ thân lén bảo ta: "Việc này liên lụy đến Hộ bộ Thượng thư Nghiêm Sóc."
Không ai dám nhận vụ án này.
Ta đá/nh trống Đăng Văn, kiện Nghiêm Sóc, ngược lại bị ph/ạt hai mươi trượng, ném ra khỏi cửa cung.
Trời đổ mưa lớn.
Bùi Tự đứng ở cuối bậc thang dài, từ trên cao nhìn xuống ta.
"Khương Chiếu Tuyết, nàng có muốn lật lại bản án cho Khương Thận không?"
Muốn.
Sao lại không muốn chứ?
Thế là, ta trở thành Khương di nương trong Ninh Vương phủ.
Ban ngày đun trà đ/ốt hương hầu hạ người tiếp khách, đêm đêm thay người sao chép sổ sách, phân biệt muối, vẽ sơ đồ qu/an h/ệ.
Ta tìm ra từng người thuộc hạ cũ của phụ thân, giúp người làm rõ mạng lưới nhân tình thế thái trên dưới ba mươi năm của con đường muối Lưỡng Hoài.
Động tĩnh quá lớn, kinh động đến Nghiêm Sóc.
Ngày đi săn mùa đông, thích khách trà trộn vào bãi săn, tên đ/ộc nhắm thẳng vào tim Bùi Tự.
Ta chẳng nghĩ ngợi gì, lao tới đỡ thay người.
Mũi tên cắm sâu vào xươ/ng, ta ngã xuống.
Sau này nghe A Đường kể, ta hôn mê suốt ba ngày.
Bùi Tự canh giữ bên ta suốt ba ngày.
Khi ta tỉnh lại, người đang khắc chữ dưới ánh đèn.
Đèn dầu chập chờn.
Soi rõ vẻ xúc động trong đáy mắt người.
Người trang trọng đặt thanh đoản đ/ao vào lòng bàn tay ta.
Người nói: "Sau này nếu có chuyện như vậy, hãy bảo toàn bản thân trước."
Lại nói: "Nếu có việc cầu ta, cầm đ/ao này đến, không gì là không ứng."
Từ đó về sau, người dành cho ta nhiều sự kiên nhẫn không nên có.
Người dạy ta xem địa đồ, cho phép ta vào thư phòng của người, ôm ta trong đêm khuya và nói, đợi vụ án cũ kết thúc, sẽ đưa ta đến Tây Châu ngắm đèn tuyết.
Ta thực sự đã tin.
Vì vậy, khi ta biết tâm phúc của Nghiêm Sóc bí mật đến Tây Châu, ta lập tức cầm thanh đoản đ/ao này đi tìm người.
Phụ thân trước khi lâm chung từng dặn: "Đến Tây Châu, tìm bến tàu thứ bảy."
Ta nhìn thẳng vào Bùi Tự, nói: "Ta muốn kẻ đó."
Chỉ cần bắt được hắn, là có thể x/é toạc vết rá/ch của sự thật.
Bùi Tự đáp rất dứt khoát: "Được."
Người phái người đi truy đuổi.
Nhưng ba ngày sau, tin tức truyền về kinh thành: người chạy thoát rồi.
Kẻ đó là nhân chứng sống duy nhất từng thấy tờ phê duyệt đích thân của Nghiêm Sóc.
Hắn chạy mất, manh mối này hoàn toàn đ/ứt đoạn.
Ngày nhận được tin, trời đổ mưa tầm tã, vết thương cũ sau vai ta đ/au nhói.
Ta ngồi một mình bên cửa sổ, siết ch/ặt cuốn sổ sách tàn mà phụ thân để lại.
Nước mắt không kìm được, rơi xuống mu bàn tay Bùi Tự.
Bùi Tự có chút hoảng hốt, ôm ch/ặt ta vào lòng.
Người cởi áo ngoài của ta, lấy th/uốc, từng chút một bôi lên vết s/ẹo cũ sau vai ta.
Động tác rất nhẹ, giọng nói rất dịu dàng.
"Vẫn còn cơ hội, A Tuyết, nàng tin ta."
Trong phòng tĩnh mịch không tiếng động, chậu than n/ổ lách tách.
Người bỗng hỏi ta: "A Tuyết, đợi vụ án này xong, nàng muốn gì?"
Ta không đáp.
Thực ra điều ta muốn rất đơn giản.
Phụ thân được minh oan, mẫu thân được an nghỉ, niêm phong trên cửa nhà họ Khương được gỡ bỏ.
Nhưng điều muốn nhất, ta không dám nói.
Đêm đó, ta tựa vào lòng người, cảm thấy mọi thứ vẫn còn hy vọng.
Lần thứ hai cầu người, là vào năm thứ ba.