Phụ hoàng quay đầu, ánh mắt đặt trên mặt ta, tựa như một sợi dây thừng đang dần siết ch/ặt.
“Trước lúc lâm chung, bà ta đã giấu trẫm, nói với con những gì?”
Tim ta đ/ập hẫng một nhịp.
Ta cúi mắt, đại n/ão vận chuyển cực nhanh.
Nếu nói Mẫu phi không nói gì cả, Phụ hoàng chắc chắn không tin.
Nếu tùy tiện bịa ra một lời nói dối, rất dễ thành ra khéo quá hóa vụng...
Ta nghiến răng, từ từ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Phụ hoàng.
“Mẫu phi nói với nhi thần, thế giới này là giả.”
“Bà ấy nói, căn bản không có chuyện xuyên không, chúng ta đều đang ở một nơi gọi là “Hiện đại”. Bà ấy nói người không phải Hoàng đế, con không phải Công chúa, tất cả những thứ này... đều là một trò chơi.”
Nụ cười trên mặt Phụ hoàng từ từ thu lại.
“Ồ?” Giọng người không nghe ra hỉ nộ, “Vậy con có tin không?”
Khóe môi ta nhếch lên một tia kh/inh miệt:
“Nhi thần không muốn tin.”
“Vì sao?”
“Nhi thần ở đây là Công chúa. Phụ hoàng thương con, trọng dụng con, còn truyền lại giang sơn cho con.”
Ta từng chữ một, cố gắng làm cho giọng nói của mình mang theo một chút đi/ên cuồ/ng.
“Rời khỏi nơi này, nhi thần chẳng là gì cả. Đã là trò chơi, quản nó là thật hay giả. Phụ hoàng và nhi thần chơi cho tận hứng, mới là điều quan trọng nhất.”
Phụ hoàng nhìn chằm chằm ta, im lặng một lát.
Sau đó ngửa đầu cười lớn.
Tiếng cười vang vọng trong mật thất, sảng khoái cực độ.
“Tốt! Tốt! Không hổ là con của trẫm!”
Người vỗ một chưởng lên vai ta.
“Đường Nhi, con nói đúng lắm. Đã là trò chơi, thật giả có đáng là bao? Chơi cho tận hứng mới là đạo lý chính.”
Người hưng phấn đi đi lại lại, như một đứa trẻ vừa có được bảo vật.
“Trẫm quyết định, phong con làm Hoàng Thái nữ.”
Người dừng lại, nhìn ta, trong mắt có một sự kỳ vọng nóng bỏng.
“Trong yến tiệc sách phong bảy ngày sau, tất cả phi tần trong cung đều sẽ tham dự. Trẫm muốn con canh giữ thiết bị giám sát thật kỹ, đến lúc đó hãy lôi từng nữ tử xuyên không kia ra, và chính con sẽ định đoạt cách hành hình.”
“Đây là trò chơi lớn đầu tiên của con sau khi trở thành Hoàng Thái nữ.”
“Trẫm muốn con đích thân tận hưởng... niềm vui của việc săn gi*t!”
Ta cúi đầu, đ/è nén sự buồn nôn đang trào lên trong cổ họng.
Những nữ tử xuyên không kia, chính là đồng loại của Mẫu phi.
Là những người bình thường bị b/ắt c/óc đến đây, giống hệt Mẫu phi.
Gương mặt của Mẫu phi trước lúc ch*t, thoáng hiện lên trước mắt.
Ta đ/è nó xuống.
Ngẩng đầu lên lần nữa, nở một nụ cười với Phụ hoàng.
“Nhi thần, nhất định không phụ sự kỳ vọng của Phụ hoàng.”
Những ngày sau đó, ta nh/ốt mình trong căn mật thất kia.
Ánh sáng từ bức tường giám sát hắt ra mờ ảo, từng ô từng ô, như vô số đôi mắt không bao giờ chớp.
Người trong màn hình, mỗi người một vẻ.
Có kẻ vừa nhập cung không lâu, vẫn tưởng mình thực sự xuyên không về cổ đại, đang tính toán cách tranh sủng, cách phát đạt, cách bước lên đỉnh cao nhân sinh.
Có kẻ nhận ra sự á/c ý đối với nữ tử xuyên không ở nơi này, mỗi ngày đều nơm nớp lo sợ học thuộc cung quy, học lễ nghi, chỉ sợ một cử động nhỏ lộ ra sơ hở.
Có kẻ có lẽ đã phát hiện ra sự thật, ngồi thẫn thờ trong góc, ánh mắt trống rỗng, không nói một lời.
Mọi niềm vui, sự thấp thỏm, nỗi k/inh h/oàng của tất cả bọn họ, đều thu hết vào trong tầm mắt ta.
Hậu cung này, chưa từng có phong nguyệt hoàng gia nào cả.
Chỉ là những kẻ đáng thương bị nh/ốt trong lồng giam, bị nuôi nh/ốt để m/ua vui cho một người.
Bảy ngày sau. Yến tiệc sách phong.
Các phi tần mặc lễ phục lộng lẫy tham dự, ai nấy đều mặt c/ắt không còn giọt m/áu, gượng cười.
Ai cũng biết, yến tiệc của Phụ hoàng chưa bao giờ là để chúc mừng, mà là để săn b/ắn.
“Hôm nay,” Phụ hoàng nâng chén rư/ợu, ánh mắt quét qua mọi người trong điện, “Trẫm có một tin vui muốn tuyên bố.”
Trong điện im lặng đến mức tiếng kim rơi cũng nghe thấy.
“Hoàng nữ Đường Nhi của trẫm, thông tuệ quyết đoán, rất được lòng trẫm. Kể từ hôm nay, phong làm Hoàng Thái nữ.”
Các phi tần cúi đầu, không ai dám lên tiếng.
Phụ hoàng mỉm cười nhìn ta: “Từ nay giang sơn do con cùng trẫm cai quản, việc săn gi*t cũng là bổn phận của con. Yến tiệc hôm nay, hãy để con phân biệt dị loại trong điện, sinh t//ử h/ình ph/ạt của bọn họ đều do con định đoạt.”
Đôi mắt người sáng đến mức lạ thường, như hai đốm lửa m/a.
“Trẫm muốn xem, con có thể kế thừa giang sơn của trẫm đến mức độ nào.”
Đám phi tần dưới điện thần sắc hoảng lo/ạn.
Có chén rư/ợu rơi xuống đất, vỡ tan.
Ta bước chậm rãi đứng giữa điện.
Trên mặt tỏ vẻ kiêu ngạo, đi/ên cuồ/ng như kẻ đang chìm đắm trong quyền thế.
Ngước mắt nhìn quanh toàn trường, buông lời kinh người:
“Mười bảy vị trong điện, tất cả đều là kẻ xuyên không đang ẩn náu!”
Cả sảnh đường nhất thời xôn xao, tiếng hít thở dồn dập nổi lên khắp nơi.
Ta chỉ đích danh từng người, vạch trần những bí mật đã ghi lại được từ thiết bị giám sát:
“Vinh Quý nhân, đêm khuya tháng trước ở chỗ núi giả, ngươi một mình ngân nga khúc nhạc hiện đại.”
“Hệ Tần, ba ngày trước ở trong vườn một mình, buột miệng nói ra những từ ngữ bên ngoài cung như “đồ ăn mang về”, “tàu điện ngầm”.”
“Lý Quý nhân, hôm qua ngươi buột miệng thốt ra một câu “ngọa tào”, đó là thán từ của thế giới khác.”
“...”
Từng bằng chứng một bày ra trước mắt, những phi tần bị điểm tên mặt mày trắng bệch, ngã quỵ xuống đất.
Phụ hoàng vỗ tay cười lớn khoái chí, đáy mắt tràn đầy sự thỏa mãn bi/ến th/ái:
“Tốt lắm, hốt trọn ổ! Còn tà/n nh/ẫn hơn cả trẫm, quả nhiên có người kế vị!
“Đám người này cứ trừ khử hết cũng không sao, sau này trẫm lại đi sưu tầm người mới để tuyển chọn, hậu cung sẽ luôn được lấp đầy.”
Người quay đầu hỏi ta: “Đã là nữ tử xuyên không cả, con định hành hình thế nào?”
Ta giả vờ tham lam cảm giác gi*t chóc, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: