Ông lão đứng bên cạnh, tháo kính, dùng ống tay áo lau mắt.
“Đứa trẻ,” giọng ông r/un r/ẩy nhưng cố gắng giữ bình tĩnh, “Cháu là m/áu mủ của con gái ta. Chúng ta sẽ không để cháu cô đơn một mình. Ở đây có nhà của cháu.”
“Đứa trẻ, chúng ta về nhà thôi.”
Khoảnh khắc đó, nước mắt ta vỡ đê.
Không phải vì tủi thân.
Mà vì cuối cùng đã có người nói với ta rằng, ta có nhà.
Ngày rời khỏi trung tâm trị liệu tâm lý.
Bà ngoại nắm lấy tay ta, hỏi ta muốn ăn gì.
Trong đầu ta hiện lên lời Mẫu phi đã nói trong Lãnh cung:
“Nếu có cơ hội trốn ra ngoài, muốn cùng nhau đi ăn lẩu...”
Ta nói: “Con muốn ăn lẩu.”
Bà ngoại sững sờ một chút, hốc mắt lại đỏ hoe.
“Con gái của chúng ta, ngày trước cũng thích ăn lẩu.”
Ông ngoại cũng nghẹn ngào: “Được, chúng ta cùng đi ăn lẩu.”
Nước lẩu sôi sùng sục, hơi nóng làm nhòe đi tầm nhìn của ta.
Ngoài cửa sổ là con phố dài phủ đầy tuyết mỏng.
Không có tường cung. Không có thiết bị giám sát. Không có Phụ hoàng.
Ta cầm đũa lên, gắp một miếng th!t, bỏ vào miệng.
Đây là hương vị mà Mẫu phi từng nếm qua.
“Mẫu phi... không, mẹ ơi, con ra ngoài rồi.”
“Con cuối cùng đã đến được thế giới mà mẹ từng sống.”
Nước mắt rơi xuống mép nồi, phát ra tiếng “xèo” khe khẽ.
Bà ngoại mỉm cười:
“Đường Nhi, những ngày tháng sau này, cứ từ từ mà sống. Không cần vội.”
Ông ngoại gắp cho ta một miếng th!t lớn vào bát:
“Ăn nhiều một chút, g/ầy quá rồi.”
Ta vừa khóc vừa gật đầu lia lịa.
Ta không biết tương lai sẽ ra sao.
Không biết những cơn á/c mộng kia khi nào mới dừng lại.
Không biết cả đời này ta có thể thực sự trở thành một “người bình thường” hay không.
Nhưng lúc này, nồi lẩu đang nóng, th!t rất thơm, người ngồi bên cạnh là những người yêu thương ta.
Thế là đủ rồi.
Ta ngẩng đầu, ngoài cửa sổ, tuyết rơi ngày càng dày.
Trắng quá.
Trắng đến mức dường như có thể phủ lấp đi tất cả quá khứ dơ bẩn, cho ta một khởi đầu sạch sẽ.
(Hết)