Học chiêu thức

Chương 3

30/06/2026 16:56

Dưới lớp áo cà sa, thân nhiệt của người nóng rực đến đ/áng s/ợ.

「Tiểu sư phụ? Người làm sao vậy?」

Người không đáp lời.

Ta nghiêng đầu định nhìn người.

Người thở hắt ra, một bàn tay đột nhiên che lên mắt ta.

Lòng bàn tay hơi ẩm mồ hôi.

「Đừng cử động.」

Hơi thở của người phả lên làn da sau tai ta.

「Ta đổi ý rồi.」

「Hử?」

「Chiêu thức ngươi muốn học,」 người nói, 「ta sẽ dạy.」

「Thật sao?」

Ta mừng rỡ nhảy cẫng lên, lại bị người kéo ch/ặt vào lòng.

Bên tai truyền đến tiếng tim đ/ập dồn dập trong lồng ngựk người.

「Nhưng mà,」 người khựng lại một chút, 「ta có một điều kiện.」

「Đáp ứng đáp ứng! Đừng nói một điều kiện, dù là mười điều kiện, ta cũng đáp ứng!」

Ta vội vàng lên tiếng.

Tiểu sư phụ khẽ cười, đột nhiên gõ nhẹ lên trán ta.

「Ngốc nghếch, thảo nào lại hiểu lầm lời của kẻ đó.」

「Hử? Hiểu lầm ý gì?」

「Không có gì.」

Tiểu sư phụ rốt cuộc cũng buông ta ra, nhìn ta chằm chằm.

「Điều kiện của ta chính là…

「Chiêu thức này ngươi chỉ được học với ta, không được phép tìm người khác.」

Ta ngẩn người.

Chưa đợi ta đáp lời, người lại bồi thêm một câu:

「Ai cũng không được.」

「Chà, chuyện nhỏ mà.」

Ta thở phào nhẹ nhõm.

「Tiểu sư phụ yên tâm, ta làm việc xưa nay vẫn một lòng một dạ, đã nhận định người, tự nhiên sẽ không tìm kẻ khác.

「Chỉ là tiểu sư phụ, có lẽ người cần giúp ta một việc.」

「Việc gì?」

「Mấy ngày này có thể… để ta ở lại chùa được không?

「Như vậy ta cũng tiện theo người học chiêu thức, mặt khác… công tử hôm đó chắc bị ta chọc gi/ận không nhẹ, ta cũng khỏi phải về đó gây thêm phiền phức.」

「Ngươi không nói ta cũng định sắp xếp vậy.

「Dù sao để ngươi ở bên cạnh tên cầm thú đội lốt người đó, ta cũng không yên tâm.」

Tiểu sư phụ thấp giọng đáp lời ta.

Ta chưa kịp phản ứng.

「A?」

「Không có gì, đi thôi, ta đưa ngươi đến thiền phòng nghỉ ngơi.」

Tiểu sư phụ đưa ta đến thiền phòng ở hậu viện dành cho hương khách vãng lai tạm trú.

「Hôm nay ngươi nghỉ ngơi cho lại sức, ngày mai giờ Mão, đến hậu sơn tìm ta.」

Ta gật đầu.

「Đúng rồi tiểu sư phụ, có thể trả lại quyển sách nhỏ cho ta trước không? Ta ôn tập trước.

Tiểu sư phụ lại gõ nhẹ lên đầu ta.

「Sách bị thu.

「Ngày mai cứ trực tiếp đến tìm ta là được.

Ta đ/au đến nhăn nhó.

Hóa ra người này gõ mõ quen tay, coi đầu ta là mõ sao?

Không biết có phải ảo giác của ta không, trong mắt tiểu sư phụ dường như lóe lên một tia trêu chọc.

Kỳ lạ, rõ ràng chỉ mới chốc lát, người dường như không còn trầm ổn như trước.

「Được rồi, nghỉ ngơi sớm đi.」

Người xoay người định đi.

「Tiểu sư phụ, ta tên A Mãn, người tên gì?」

Ta gọi với theo.

「Bần tăng pháp hiệu —— Tịnh Huyền.

「Ngươi cũng có thể gọi ta là Kỳ Nghiên.」

Kỳ Nghiên?

Cái tên này sao nghe quen quen nhỉ?

Ta nghĩ mãi cũng không nhớ ra đã nghe tên Kỳ Nghiên ở đâu.

Thôi kệ, có lẽ ở tiền điện nghe hương khách khác nhắc qua thôi, không quan trọng.

Ngày hôm sau, giờ Mão.

Trời vừa hửng sáng, ta đã đến hậu sơn.

Kỳ Nghiên đã đợi ở đó.

Hôm nay người không mặc áo cà sa, đổi sang bộ y phục ngắn màu xám trắng, cổ tay áo bó ch/ặt, gọn gàng nhanh nhẹn.

Nếu không phải trên đầu không một sợi tóc, ai nhận ra người là tiểu hòa thượng chứ?

Ta nhìn đến ngẩn người.

Mãi đến khi Kỳ Nghiên lên tiếng, mới kéo ta trở về thực tại.

「Trễ một khắc.」

「Không trễ không trễ,」 ta vội tiến lại gần, 「ta vừa nghe tiếng điểm canh đã dậy rồi, chẳng qua chân ngắn đi chậm thôi mà.

「Sư phụ, hôm nay ta học chiêu thức nào?」

Kỳ Nghiên rũ mắt nhìn ta một cái.

「Đứng mã bộ.」

「Cái này ta biết, Kim Thủy ca trong viện công tử trước kia huấn luyện hộ vệ mới cũng bắt đầu từ đứng mã bộ.

「Nhưng mà… sư phụ, ta thấy chiêu thức đó đơn giản lắm, thời gian của ta khá gấp, có thể bắt đầu từ chiêu phức tạp luôn không?」

「Chiêu thức không phải một ngày mà thành,」 người nói, 「ngươi muốn luyện tốt, phải bắt đầu từ căn bản.

「A Mãn, ngươi là không muốn học?」

Ta nào dám nói gì nữa.

Ngoan ngoãn đứng mã bộ theo lời người.

Món này nhìn thì dễ, thực hành lại chẳng hề đơn giản.

Chưa được bao lâu, ta đã mệt đến mức hai chân run bần bật.

Kỳ Nghiên vòng ra sau lưng ta, đột nhiên đưa tay ấn lên eo ta.

「Hạ thấp người xuống.」

Bàn tay người rất nóng.

Cách lớp vải, luồng nhiệt ấy truyền thẳng sang.

Chân ta càng run hơn.

「Thả lỏng.」 Giọng người từ trên đầu truyền xuống, 「Điều hòa hơi thở, đừng nín.」

「Ta không nín… 」

Lời ta chưa dứt, người đột nhiên dùng đầu gối thúc nhẹ vào khoeo chân ta.

「Xuống thêm.」

Toàn thân ta mềm nhũn, ngả ra sau.

Kỳ Nghiên nhanh tay đỡ lấy ta, ta theo bản năng ôm ch/ặt người.

Cánh tay người khoanh ngang eo ta, khóe miệng nở nụ cười.

Ta nhìn đến ngẩn người.

Ai bảo công tử là mỹ nam tử đứng đầu Thịnh Kinh chứ?

Rõ ràng Kỳ Nghiên còn hơn người ba phần.

「A Mãn, ngươi còn định bám trên người ta bao lâu nữa?」

「A? A… đúng, xin lỗi sư phụ… 」

Ta vội buông người ra.

Kỳ Nghiên hắng giọng.

「Ngay cả thế đứng mã bộ cơ bản nhất cũng không giữ vững, ngươi còn muốn học chiêu thức?」

Người gõ nhẹ lên đầu ta.

「Làm lại.」

Cứ thế luyện nửa tháng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
10 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 8
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7