"Muội phu!" Khương Ninh chợt ngoảnh lại, nhìn thấy cảnh tượng này, kinh hãi chạy tới: "Huynh, huynh làm Từ nhi đ/au rồi!"
Tạ Hoài chậm rãi quay đầu, nhìn Khương Ninh.
"Ninh nhi," hắn khàn giọng, "Ta…"
"Muội phu," Khương Ninh lùi lại nửa bước, "Ta đã nói rồi, xin hãy gọi ta là Khương cô nương."
Nàng nắm lấy tay ta, kéo ta ra sau lưng.
"Nếu Từ nhi có chỗ nào không phải, Ninh nhi xin thay muội ấy tạ tội. Chỉ cầu muội phu… đừng làm khó muội ấy."
"Được," hắn lảo đảo lùi lại một bước, xiêu vẹo đi về phía sâu trong rừng.
Khương Ninh vẫn đang xoa cổ tay cho ta.
Hốc mắt nàng đỏ hoe, "Sao hắn có thể đối xử với muội như vậy… Từ nhi, ở phủ Tướng quân ngày nào hắn cũng như thế này sao?"
"Không sao," ta cười, "Tỷ tỷ, chúng ta tiếp tục ngắm hoa đi."
Mặt hồ lung linh ánh nước, uyên ương thành đôi.
Tạ Chiếu bẻ một cành liễu, đưa cho Khương Ninh.
Nàng nhận lấy, đầu ngón tay chạm nhau, cả hai đều đỏ ửng cả vành tai.
Trong rừng xa xa, truyền đến một tiếng động trầm đục, như thể có người đ/ấm mạnh vào thân cây.
Ta nâng chén rư/ợu, khẽ nâng về phía ánh mặt trời.
—— Cạn ly.
Từ sau khi ở vườn Phù Dung về, Tạ Hoài như biến thành người khác.
Hắn không còn là thế tử thanh cao quý tộc ngày nào, mà như một con thú bị nh/ốt.
Còn ta, ngày ngày buộc nửa miếng ngọc bội song ngư bên hông, khi đi lại cố tình để dải ngọc đung đưa, đung đưa trước mắt hắn, đ/âm sâu vào lòng hắn.
Hắn bắt đầu nóng nảy, bắt đầu phát đi/ên.
Trà nguội thì đ/ập chén, công văn nhiều thì hất đổ bàn, ngay cả đôi chim họa mi dưới hiên hót hai tiếng, hắn cũng phải đẩy cửa sổ ra quát một câu.
Kẻ hầu người hạ trong phủ im hơi lặng tiếng, ngay cả Hầu phu nhân cũng không dám lại gần hắn.
Hắn đi/ên thì cứ đi/ên, còn cuộc sống của ta vẫn cứ tiếp diễn.
Chẳng đầy một tháng, bản chất "trọng người sang, kh/inh người hèn" của phủ Tướng quân liền lộ rõ.
Một thiếu phu nhân không được sủng ái.
Một thứ nữ xuất thân từ cửa nhỏ nhà thấp—
Trong mắt họ, chính là quả hồng mềm muốn chà đạp thế nào thì chà đạp.
Ngày hôm đó, Xuân Oanh bưng hộp cơm vào, vừa mở nắp, một mùi chua thiu xộc thẳng vào mũi.
Mấy đĩa thức ăn nhỏ héo úa nằm trên mép đĩa, trên miếng đậu phụ nổi một lớp bọt trắng nhờn.
"Nhà bếp nói… là đồ thừa từ hôm qua, hôm nay trời nóng nên hơi biến chất."
"Là th/ủ đo/ạn của Lưu m/a m/a?" Xuân Oanh cắn môi gật đầu.
Ta nói: "Đi, đến hậu viện."
Dưới hành lang hậu viện, mấy mụ già đang tụm năm tụm ba buôn chuyện.
Đứng đầu chính là Lưu m/a m/a, người vạm vỡ, là m/a m/a hồi môn của Tạ phu nhân.
Ta rảo bước đến trước mặt bà ta, giáng một cái t/át.
Cả người bà ta đổ nhào lên lan can, búi tóc bung ra, chiếc trâm rơi xuống đất kêu lanh lảnh.
Hai nha hoàn bên cạnh sợ hãi lùi lại, ta giơ tay giáng thêm hai cái nữa, không bỏ sót ai.
Ba người ôm mặt quỳ dưới đất, cả sân tĩnh mịch.
Ta rút khăn tay từ trong tay áo ra, lau ngón tay, cúi đầu nhìn Lưu m/a m/a đang quỳ phía trước nhất: "Ngay cả cơm của ta mà cũng dám bớt xén, đôi mắt này của ngươi mọc ra chỉ để thở thôi sao?"
Bà ta ôm mặt, từ kẽ tay rò ra một tiếng cười lạnh: "Thiếu phu nhân uy phong thật đấy. Lão nô ở phủ Tướng quân ba mươi năm, từng hầu hạ lão phu nhân, hầu hạ tiên phu nhân, ngay cả công tử cũng là lão nô nhìn lớn lên. Thiếu phu nhân mới vào cửa được mấy ngày, đã dám động đến lão nô sao?"
Ta cúi người, bóp ch/ặt cằm bà ta: "Con chó giữ cửa ba mươi năm? Khương Từ ta, giỏi nhất là đá/nh chó."
Bà ta thét lên: "Thiếu phu nhân gả vào đây là trèo cao phủ Tướng quân, còn thật sự coi mình là—"
Ta giơ tay bồi thêm một cái t/át, đá/nh bà ta nghiêng đầu, khóe miệng rỉ m/áu.
Ta đứng thẳng dậy, nhấc chân giẫm lên những ngón tay đang chống dưới đất của bà ta, từ từ tăng lực: "Đồ nô tì đê tiện, bớt xén cơm của ta, giờ còn dám cãi lại—"
Sau đó một cước đạp bà ta ngã nhào xuống đất: "Đến viện của ta mà quỳ. Quỳ đủ hai canh giờ, thiếu một khắc, ta sẽ bắt ngươi ăn sạch chỗ cơm thiu này từng miếng một."
Xuân Oanh bưng hộp cơm lên, ta hất nắp, đặt trước mặt bà ta.
Nói xong, ta quay người về phòng.
Xuân Oanh cởi ngoại y cho ta, vừa bưng lên chén trà giải nhiệt, rèm cửa đã bị vén lên—
Nha hoàn nhỏ trong viện Tạ phu nhân chạy đến thở không ra hơi, nói phu nhân mời thiếu phu nhân qua một chuyến.
Nhanh thật.
Ta đặt chén trà xuống, soi gương chỉnh lại tóc mai.
Đang chờ bà đến mời đây.
Ta đến viện của bà, bà đang dùng chè hạt sen ướp lạnh, cả bàn tinh xảo.
Thấy ta vào, bà không buồn nâng mí mắt, chiếc thìa bạc gõ nhẹ vào mép bát: "Quỳ xuống."
Ta đứng yên không động: "Tức phụ không biết mình phạm lỗi gì, tại sao phải quỳ."
Bà nâng mí mắt lên: "Ngươi là dâu mới, vào cửa chưa đầy một tháng, đã ra tay đá/nh hạ nhân— gia quy nhà họ Khương dạy ngươi như thế sao?"
Ta nói: "Ngay cả ngải c/ứu đuổi muỗi trong viện của con cũng không cho, cơm canh thì thiu, trà nước là đồ để qua đêm. Loại hạ nhân này, tức phụ sao lại không dạy dỗ được."
Tạ phu nhân đẩy bát chè, cười lạnh một tiếng: "Ta tưởng chuyện gì. Chẳng qua là trà nguội một chút, cơm thiu một chút, mà cũng đáng để ngươi chạy đến kiện cáo sao? Ngươi vốn là thứ nữ nhà họ Khương, nay vào được phủ Tướng quân, có cá có th!t, lại còn làm mình làm mẩy."
"Chút khổ cực này mà không chịu nổi, thì làm sao làm dâu nhà họ Tạ ta."
Ta kéo một chiếc ghế, ngồi xuống đối diện bà.
"Mẫu thân, tức phụ không dám làm mình làm mẩy. Chỉ là có một chuyện muốn thỉnh giáo mẫu thân— phu quân lúc trước tại sao lại muốn cưới con?"
"Đương nhiên là vì ngươi đã c/ứu nó—"