Ngàn mối tơ vương

Chương 3

30/06/2026 17:23

Nói ra thì đoạn nhân duyên giữa ta và Phó Tri Liễm cũng chẳng phải là một mối lương duyên tốt đẹp gì cho cam.

Một bên là con gái của quan nhỏ lục phẩm, một bên là đích tôn của Thừa tướng, vị Trạng nguyên lang tiền đồ xán lạn.

Người như chàng, gia thế có gia thế, năng lực có năng lực, vốn dĩ nên cưới một tiểu thư khuê các môn đăng hộ đối để cầm sắt hòa minh cả đời.

Vậy mà vì một trận rơi xuống nước hoang đường, chàng buộc phải cưới ta.

Thuở mới gả cho chàng, chàng cũng chẳng lấy làm vui lòng.

Trọn nửa tháng trời, chàng chưa từng cùng ta viên phòng.

Vì chuyện này, không ít hạ nhân trong phủ âm thầm đặt cược, xem thử khi nào thì ta bị hưu bỏ.

Khi ấy ta tưởng chàng không ưa ta, nên những nỗi lòng chua xót này, ta chưa từng nhắc với chàng nửa lời.

Thế nhưng một ngày nọ, những lời ấy lại vô tình lọt vào tai chàng.

Đó là lần đầu tiên ta thấy chàng nghiêm giọng quát m/ắng hạ nhân.

Sau đó chàng hỏi ta: "Vì sao chịu ấm ức mà chẳng nói với ta?"

Ta mím môi, rụt rè nhìn chàng, không trả lời.

Chàng bất lực thở dài: "Tống Thính Hòa, nàng là thê tử của ta, ta tất nhiên sẽ che chở cho nàng, nên lần sau có chịu ấm ức thì phải nói với ta, biết chưa?"

Ta gật đầu: "Biết rồi."

Nghe ta đáp ứng, chàng mới lộ ra ý cười.

Đêm đó chàng nghỉ lại phòng ta, những ngày sau đó cũng đều như vậy.

Trong phủ cũng chẳng còn hạ nhân nào dám cười nhạo ta nữa.

Khi ấy ta mới biết chàng là một người vô cùng tốt.

Cho đến một ngày chàng s/ay rư/ợu, làm nũng với ta.

Giọng khàn đặc hỏi ta khi nào mới chịu thích chàng?

Nghe câu ấy, tim ta đ/ập liên hồi không dứt.

Lần đầu tiên ta lấy hết can đảm hỏi chàng: "Chàng có thích ta không?"

Chàng ngẩn người một lúc rồi cười.

"Thích chứ, không thích thì đã chẳng nhảy xuống nước c/ứu nàng."

Đêm đó ta thức trắng.

Là kinh ngạc cũng là vui mừng.

Thế nhưng khi tỉnh rư/ợu, chàng lại trở về làm vị Phó đại công tử người lạ chớ gần.

Nhưng từ khi biết chàng thích mình, ta không còn phải khép nép trước mặt chàng nữa.

Ngược lại, khi chàng tỉnh táo, ta thường vòng tay qua cổ chàng mà hỏi: "Có phải chàng rất thích ta không?"

Chàng đỏ tai quay mặt đi.

Một lúc sau mới buồn bực đáp một tiếng "Ừ".

Ta nghiêng đầu, cả người treo trên người chàng, đuổi theo hỏi tiếp: "Bắt đầu thích từ khi nào?"

Ta là người như vậy, vốn quen thói được đà lấn tới.

Lại thích nhất là trêu chọc người lương thiện.

Trêu cho chàng mặt đỏ tía tai, nhất quyết bắt chàng phải thổ lộ hết tất cả những điều ta chưa biết mới chịu buông tha.

Chàng nói, thuở mới vào quan trường, có lần cùng thượng quan đi thị sát phường thị.

Có kẻ càn quấy giữa đường cư/ớp đoạt dân nữ, chính là ta đã chắn trước người cô nương đó, m/ắng nhiếc kẻ càn quấy.

Khi ấy chàng đã nghĩ, tiểu nương tử nhà nào mà gan dạ đến thế.

Sau đó, chàng luôn bắt gặp ta trên phố.

Có khi là ở cửa hàng xử trí tên chưởng quầy ăn chặn tiền.

Có khi là đang ngồi quán trà nghe kể chuyện.

Chàng luôn vô thức dõi theo bóng hình ta.

Chàng bảo, sách viết thế này gọi là thích.

Cho nên chàng nói chàng thích ta.

Đó cũng là khởi đầu cho việc ta và chàng phá băng.

Những ngày sau đó, ta và chàng như đắm chìm trong hũ mật.

Chàng bãi triều về nhà sẽ mang cho ta món ăn vặt ở góc phố.

Khi ra ngoài, cũng sẽ cẩn thận chọn lựa cho ta vài món đồ mà các cô nương yêu thích.

Ta cũng sẽ vào lúc rảnh rỗi, đích thân đi đón chàng bãi triều.

Rồi chúng ta lại nắm tay nhau, dạo bước trên con phố đông đúc náo nhiệt để m/ua quà vặt, dạo chợ phiên.

Dạo từ ban ngày nắng rọi đến khi đèn lên leo lét.

Ta vốn nghĩ mình sẽ cứ hạnh phúc như thế mãi.

Thế nhưng sau đó, phụ thân trong cuộc chiến đoạt đích vì c/ầu x/in cho ân sư đứng sai phe.

Đã làm phật ý thánh nhan, bị liệt vào phe cánh lo/ạn đảng.

May thay mẫu thân ta xuất thân từ nhà buôn, có đủ tiền bạc để giữ lại mạng sống cho phụ thân.

Nhưng ông cũng vì thế mà bị tân đế chán gh/ét, kiếp này phần lớn chỉ có thể sống trong lao tù.

Phủ họ Phó trăm năm danh giá, đích tử nhà họ Phó nếu có một vết nhơ như ta.

E là kiếp này chẳng còn cơ hội được trọng dụng nữa.

Ta không thể ích kỷ h/ủy ho/ại con đường của Phó Tri Liễm.

Vì vậy, nhân lúc Phó Tri Liễm ra ngoài, ta chủ động viết thư hòa ly.

Theo mẫu thân trở về nhà ngoại hành nghề buôn b/án.

Phó Tri Liễm trở về, thấy lá thư hòa ly trên án thư.

Chẳng hề nghĩ ngợi, phi ngựa suốt đêm đến Giang Nam.

Cho đến tận hôm nay ta vẫn nhớ, chàng vận quan phục màu đỏ thắm đứng giữa mưa giông.

Khóc hỏi ta: "Thật sự không cần chàng nữa sao?"

Ta chẳng thốt một lời.

Ta sợ mình sẽ mềm lòng, sợ mình sẽ tham lam, cũng sợ bản thân quay đầu lại sẽ h/ủy ho/ại chàng.

Vì thế ta nh/ốt chàng ngoài cửa suốt ba ngày.

Không hề gặp mặt.

Sau đó, chàng biết tâm ý quyết tuyệt của ta, lúc đi chỉ để lại hai chữ.

Đợi ta!

Những ngày sau đó, ta tiếp quản công việc làm ăn của nhà ngoại.

Thế đạo này vốn dĩ khắt khe với nữ tử.

Nhưng dọc đường đi ta lại thuận buồm xuôi gió, ta biết đó là sự che chở của chàng suốt dọc đường.

Ta cũng biết, người tốt như chàng, ta không xứng.

Cho nên những lá thư chàng gửi đến, ta chưa từng hồi đáp.

Ta không muốn trở thành hòn đ/á cản đường trên lộ trình công danh của chàng.

Minh ca nhi quả thực là một đứa trẻ ngoan và hiểu chuyện.

Đến bên ta hai ngày nay.

Chưa từng khóc lóc quấy phá.

Rõ ràng là rất mệt, nhưng vẫn cứ lẽo đẽo theo ta đi kiểm tra các cửa tiệm.

Thấy ta gảy bàn tính lạch cạch vang dội.

Luôn dùng vẻ mặt sùng bái mà khen ta: "Nương, người là người nương lợi hại nhất mà con từng gặp."

Thấy ta vẽ mày trước gương.

Lại nằm bò bên cạnh ta, lặng lẽ nhìn ta, hỏi người có đẹp không?

Nó liền không tiếc lời khen ta: "Nương là người đẹp nhất thế gian này."

Ta luôn bị nó khen đến mức ngẩng cao đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm