Ta ba tuổi luyện đoản đ/ao, năm tuổi học cách lấy mạng kẻ th/ù.
Năm mười tám tuổi, vì báo ân, ta gả cho Thám hoa lang Triệu Văn Uyên.
Biểu tỷ góa phụ của hắn ngày ngày cầm cuốn "Nữ Giới" chạy tới trước mặt ta mà khua khoắng.
"Đệ muội à, chốn cao môn đại hộ này không giống như nhà thương gia các ngươi, đi đường không được phát ra tiếng, nói chuyện không được để lộ răng. Ngươi nhìn lại cái nết này của ngươi xem, đâu có chút nào giống nữ nhân? Hèn gì dạo này Văn Uyên đều nghỉ lại tại viện của ta."
Triệu Văn Uyên nhíu mày: "Hồng Ngọc, biểu tỷ dạy ngươi quy củ cũng là vì tốt cho ngươi, ngươi đừng có mà không biết điều."
Trong tiếng thét chói tai của Triệu Văn Uyên, ta bình thản giơ tay.
Một sợi tơ bạc trong nháy mắt đã quấn ch/ặt lấy cổ của Vương thị.
"Không kính trọng chủ mẫu, đáng ch/ém."
Sắc mặt Vương thị đỏ gay, sợi tơ bạc siết ch/ặt lấy cổ nàng ta, suýt chút nữa là tắt thở.
Triệu Văn Uyên trợn mắt hốc mồm.
"Thô bỉ vô lễ, mau buông biểu tỷ ra!"
Ta nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.
Ch/ém một kẻ như Triệu Văn Uyên vốn dĩ rất dễ dàng.
Nhưng ta gả vào Triệu gia không phải để gi*t người, mà là để báo đáp ân tình của lão thái gia Triệu gia năm xưa.
Năm đó, lần đầu ta ra ngoài làm nhiệm vụ, vì kinh nghiệm non nớt nên bị rơi vào mai phục.
Chính lão thái gia Triệu gia đã c/ứu ta.
Một năm sau, ta mang theo bạc muốn báo đáp, nào ngờ lão thái gia đã dầu cạn đèn tắt.
Trước lúc lâm chung, người nắm lấy tay ta, c/ầu x/in ta bảo vệ Triệu Văn Uyên bình an trong ba năm, phù hộ hắn đỗ đạt cao.
Nay ba năm đã mãn, ân tình đã dứt.
Cổ tay ta khẽ rung, sợi tơ bạc vút một tiếng thu trở lại trong ống tay áo.
Đôi chân Vương thị nhũn ra, ngã quỵ xuống đất, ôm cổ ho sặc sụa.
Triệu Văn Uyên bò lăn bò càng chạy tới, ôm ch/ặt lấy Vương thị vào lòng, mặt đầy gi/ận dữ trừng mắt nhìn ta.
"Biểu tỷ dạy ngươi Nữ Giới là vì tốt cho ngươi, vậy mà ngươi dám ra tay với nàng ấy. Ta thật m/ù mắt mới cưới loại đ/ộc phụ như ngươi vào cửa!"
"Hôm nay ta phải viết thư hưu, đuổi ngươi ra khỏi Triệu gia!"
Vương thị tựa vào lòng Triệu Văn Uyên, trên cổ vẫn còn vệt m/áu, khóc lóc thảm thiết như hoa lê dính mưa.
"Văn Uyên, đừng trách đệ muội, đều là lỗi của ta. Ta không nên nhiều lời dạy nàng quy củ, ta chỉ vì nghĩ cho gia phong của Triệu gia, không ngờ lại khiến đệ muội chán gh/ét.
Nếu vì ta mà chàng hưu nàng ấy, cả đời này lòng ta khó mà an yên."
Triệu Văn Uyên ánh mắt đầy xót xa: "Biểu tỷ, rõ ràng là nàng ta sai, sao nàng còn xin tha cho đ/ộc phụ này!"
Ta rũ mắt nhìn hai kẻ đó, thản nhiên tựa vào nhau như chốn không người.
Ta hiểu vì sao bọn chúng dám làm thế.
Để che giấu thân phận, ta từng nói với Triệu Văn Uyên rằng cha mẹ ta đều đã mất, gia đạo sa sút.
Hắn cậy ta không có người chống lưng, h/ận không thể lập tức đưa nàng ta lên làm bình thê.
Giờ đây, ta cho hắn cơ hội đó.
"Thư hưu thì không cần đâu, ngươi không xứng để viết."
Ta tiện tay ném chiếc khăn tay dính m/áu xuống trước mặt Triệu Văn Uyên.
"Ân tình của lão thái gia Triệu gia, ta đã trả xong. Từ hôm nay, ta và Triệu gia các ngươi không còn chút qu/an h/ệ nào nữa."
Triệu Văn Uyên vừa nghe ta muốn rời đi, trên mặt hiện lên vẻ tức gi/ận, cười lạnh thành tiếng.
"Ngươi tưởng rằng một nữ tử nhà thương gia như ngươi, rời khỏi phủ Thám hoa này thì còn đi đâu được? Bước ra khỏi cửa này, ngươi chính là kẻ bị người đời phỉ nhổ!"
Hắn nhấn mạnh hai chữ "kẻ bị bỏ", như thể làm vậy là nắm được điểm yếu của ta.
Ta nhìn bọn chúng với ánh mắt kỳ lạ.
Ta là một sát thủ, cần danh tiếng để làm gì.
Ánh mắt Vương thị lóe lên, giọng khàn khàn.
"Đệ muội, đừng có gi/ận dỗi. Văn Uyên dù sao cũng là quan triều đình, chỉ cần ngươi chịu quỳ xuống dập đầu nhận lỗi với ta, rồi chép ph/ạt Nữ Giới một trăm lần, ta sẽ khuyên Văn Uyên giữ ngươi lại."
Hai kẻ này dường như không hiểu lời ta nói.
Đã vậy, cũng không cần phí lời.
Ta không thèm để ý đến bọn chúng, thẳng bước rời khỏi đại sảnh, hướng về phía viện của mình mà đi.
Ba năm qua, cha ta đã gửi cho ta tám mươi lá thư.
Ban đầu là hỏi thăm xem gã con rể tốt của ông thế nào, sau đó là hỏi khi nào ta trở về Ám Ảnh Các.
Chúng ta là sát thủ, nghỉ phép ba năm, trên tay đã tích tụ cả trăm đơn hàng.
Ta đang bận rộn, đâu có thời gian mà quản bọn chúng.
Trở về viện, thị nữ thân cận của ta là Sơ Nhất đang mài d/ao.
Sơ Nhất không phải thị nữ bình thường, nàng là ám vệ do cha ta phái đến bảo vệ ta, liên hoàn đ/ao pháp của nàng có thể xếp vào hàng top hai mươi trong giang hồ.
Thấy ta trở về, Sơ Nhất lập tức cất d/ao đón lấy.
"Thiếu chủ, là muốn ra tay rồi sao?"
Ánh mắt Sơ Nhất rất sáng, nàng bị kìm kẹp trong tòa hậu trạch này ba năm, ngày nào cũng phải giả bộ khép nép, d/ao cũng sắp gỉ sét rồi.
Ta lắc đầu: "Thu dọn đồ đạc, về nhà."
Sơ Nhất nhìn ta đầy thất vọng, dường như muốn nói điều gì đó: "Thiếu chủ, sắp đi rồi, hay là, dạy cho bọn chúng một bài học?"
Ta hiểu, ba năm qua Vương thị và Triệu Văn Uyên áp bức ta, nàng đều nhìn thấy, cũng đã tích tụ đầy một bụng tức.
Nhất là Vương thị, cứ vài ngày lại cầm Nữ Giới ra dạy bảo ta.
Bắt ta đọc thơ từ ca phú, học cầm kỳ thi họa, chính là không cho ta đụng vào việc quản lý chi tiêu của Triệu gia.
Ta nhìn Sơ Nhất, ánh mắt khẽ động.
"Dạy quy củ thì có gì thú vị? Cứ theo bản thiếu chủ về nhà, ta tự có cách hay hơn để đối phó với bọn chúng."
Hàng năm vào dịp này, hoàng đế đều gửi thiệp mời cho cha ta.
Trước kia ông chê phiền không muốn đi.
Năm nay, cũng đến lúc chúng ta lộ diện rồi.
Ánh mắt Sơ Nhất sáng lên, lập tức mỉm cười quay vào trong nhà, lấy ra một bọc đồ màu đen.