"Người đâu, l/ột bỏ ngoại y của đôi cẩu nam nữ này, đeo gông cùm, lập tức đày đến mỏ đ/á Hắc Thạch ở phương Bắc làm khổ dịch hạng bét, đời đời kiếp kiếp không được ân xá."
Hai tên thị vệ bước tới, th/ô b/ạo tách rời hai kẻ đang cấu x/é nhau, dùng xiềng xích sắt khóa ch/ặt cổ và cổ tay bọn chúng.
Triệu Văn Uyên gào khóc trong tuyệt vọng, còn Vương thị thì phát ra tiếng cười đi/ên dại.
Cha ta đúng lúc đó bồi thêm một câu.
"Hoàng thượng, đã là đày đến mỏ đ/á Hắc Thạch, vậy phiền ngài dặn dò ngục tốt một tiếng, nhất định phải bắt chúng làm những công việc nặng nhọc nhất. Nhưng nếu để chúng ch*t dễ dàng quá, bản công sẽ tìm ngục tốt mà tính sổ."
Hoàng đế lập tức gật đầu lia lịa: "Trấn Quốc công cứ yên tâm, trẫm nhất định sẽ phái người chăm sóc bọn chúng thật kỹ, tuyệt đối không để chúng ch*t một cách thoải mái!"
Giải quyết xong hai kẻ này, cha ta vỗ vỗ tay, vẻ u ám trên mặt tan biến sạch sành sanh, quay người cười tủm tỉm nhìn ta.
"Con gái, đám ruồi nhặng chướng mắt đã dọn sạch rồi. Đi, cha dẫn con đi ăn vịt quay ở Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu."
Ta gật đầu, xoay người theo cha bước ra ngoài đại điện.
Nơi chúng ta đi qua, văn võ bá quan đều cúi đầu tránh đường, không một ai dám nhìn thẳng vào bóng lưng của chúng ta.
Ngày Triệu Văn Uyên và Vương thị bị áp giải đi, ta dẫn theo hộ vệ đến tiễn.
Cách đó không xa, một đội xe tù áp giải tội nhân lưu đày đang chậm rãi tiến tới.
Triệu Văn Uyên và Vương thị bị xiềng xích sắt nặng nề khóa ch/ặt vào phía sau xe tù, chỉ có thể dùng đôi chân gian nan lê bước trên con đường quan đạo lầy lội.
Vì xươ/ng đầu gối đã nát vụn, Triệu Văn Uyên hoàn toàn phải dựa vào hai cây gậy gỗ và sức lực của cánh tay để bò lết trên mặt đất.
Bộ tù phục của hắn dính đầy bùn đất và chất bẩn, cả người tỏa ra mùi hôi thối khiến người ta buồn nôn.
Tóc của Vương thị đã bết dính hoàn toàn, trong miệng không còn lấy một chiếc răng, hai má hóp sâu lại, trông như một mụ già bảy mươi tuổi.
Khi bọn chúng nhìn thấy ta đang cưỡi trên lưng ngựa, đội ngũ liền dừng lại.
Triệu Văn Uyên vứt bỏ cây gậy gỗ trong tay, đi/ên cuồ/ng dập đầu về phía ta, trán đ/ập xuống đ/á vụn, m/áu chảy ròng ròng.
"Quận chúa, xin người đại phát từ bi, cho con một con đường sống!"
Hắn khóc đến mức mặt đầy bùn đất: "Phương Bắc lạnh lẽo khổ cực, con sẽ ch*t ở đó mất! Xin người hãy nể mặt lão thái gia, cho con ở lại làm trâu làm ngựa cho người đi!"
Vương thị không dập đầu.
Ả bám ch/ặt lấy thanh chắn gỗ của xe tù, dùng đôi mắt trống rỗng và oán đ/ộc nhìn ta, miệng ú ớ phát ra những âm thanh không rõ chữ.
"Tại sao ngươi không nói sớm thân phận của mình, ngươi vẫn luôn xem trò cười của chúng ta... ngươi là người đàn bà đ/ộc á/c..."
"Tại sao ta phải nói sớm?"
Ta bình thản đáp, nghiêng đầu nhìn ả.
"Ngươi không thấy như vậy thú vị hơn sao? Có ơn báo ơn, có th/ù b/áo th/ù."
"Lão thái gia trước khi lâm chung từng để lại lời dặn, bảo Triệu Văn Uyên đối xử tốt với ta, hắn không làm được, hà cớ gì ta phải giữ lại hai người các ngươi."
Ta kéo dây cương, quay đầu ngựa lại.
"Cứ sống tốt ở mỏ đ/á Hắc Thạch đi."
"Đi thôi."
Đội kỵ mã màu đen cuốn lên một trận bụi m/ù trên quan đạo, bỏ lại tiếng gào khóc tuyệt vọng của Triệu Văn Uyên và tiếng ch/ửi rủa đi/ên cuồ/ng của Vương thị ở phía sau thật xa.
Cách đó không xa, cha ta vẫy tay gọi ta.
"Con gái ngoan, về nhà nhanh chóng xử lý đống đơn hàng tích lại đi thôi!"