Lý Cảnh Huyền nghe ra ý tứ trong lời ta, liền biện hộ cho Tô Uyển Nhi: "A Giao, nàng không cần phải đề phòng như vậy. Uyển Nhi nàng ấy chỉ là hơi kiêu ngạo một chút, nhưng bản tính không x/ấu..."
Chỉ dựa vào những lời nói và việc làm của ả tại bến tàu, mà gọi là bản tính không x/ấu sao?
Xem ra Lý Cảnh Huyền không chỉ n/ão có vấn đề, mà mắt cũng m/ù rồi.
Đêm khuya ba ngày sau.
Đảo Nam Lộc đón ngày mùng một đầu tháng, thủy triều rút mạnh.
Những ngày này thường là lúc hải sản phong phú nhất, phần lớn thanh niên trai tráng trên đảo đều tranh thủ đêm tối ra các rạn san hô ngoài khơi xa để đá/nh bắt bào ngư và hải sâm.
Ta vốn cũng định đi, nhưng đêm nay Đại Ngư đột nhiên sốt nhẹ, nên ta ở lại nhà trông chừng.
Đảo biển về đêm yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng sóng vỗ vào đ/á ngầm.
Ta đang ngồi bên giường thay khăn lạnh trên trán cho Đại Ngư, Tiểu Hà đang nằm ngủ ngon lành bên cạnh.
Đột nhiên, bên tai vang lên tiếng cảnh báo điện tử cực kỳ chói tai, tiếp theo đó là những lời phát thanh đi/ên cuồ/ng:
【Ối giời ơi ối giời ơi ối giời ơi!!! Nữ phụ chạy mau!!! Tô Uyển Nhi hoàn toàn hắc hóa rồi, ả đã m/ua chuộc bang Hắc Sa, bọn cư/ớp biển vùng Đông Hải, đêm nay muốn tắm m/áu đảo Nam Lộc!】
【Người đàn bà này đi/ên rồi! Ả thấy Thái tử ngày nào cũng bám riết trên đảo, vì yêu sinh h/ận, quyết định gi*t sạch nữ phụ và con để trừ hậu họa!】
【Ả đã cho Thái tử uống th/uốc an thần, bây giờ Thái tử đang nằm trên thuyền ngủ như ch*t rồi!】
【Mau nhìn ngoài cửa sổ kìa! Có người phóng hỏa rồi!!!】
Toàn thân ta chấn động, lập tức quay đầu.
Qua khe cửa gỗ, ta thấy phía bến tàu đằng xa, ánh lửa đỏ rực bất thường đang bùng lên.
Ngay sau đó, mùi khói nồng nặc theo gió biển thổi vào.
"Có cư/ớp biển! Chạy mau!"
Bên ngoài vang lên tiếng kêu thảm thiết và tiếng binh khí va chạm.
Đầu óc ta "oanh" một tiếng.
Tô Uyển Nhi, vì thỏa mãn tư th/ù mà ả dám cấu kết với cư/ớp biển để tàn sát cả hòn đảo sao?!
Ta ôm ch/ặt Đại Ngư đang mê man vì sốt vào lòng, tay kia vơ lấy Tiểu Hà đang ngủ say, dùng dải vải lớn buộc ch/ặt chúng vào trước ng/ực và sau lưng.
Đi đến sau cửa, ta rút con d/ao xươ/ng cá cán dài treo trên tường.
Đây là thứ cha để lại cho ta, năm xưa chính ông đã dùng con d/ao này ch/ém ch*t một con cá m/ập trắng trưởng thành định lật úp thuyền cá.
Ta đạp mạnh cửa sân.
Vừa vặn đụng ngay ba tên cư/ớp biển che mặt bằng khăn đen, tay cầm đại đ/ao dính m/áu.
Chúng nhìn thấy ta, trong mắt lộ ra ánh nhìn d/âm tà và tà/n nh/ẫn.
"Chính là ả! Tô phi nương nương đã nói, gi*t con đàn bà này thưởng một trăm lượng, hai đứa nghiệt chủng trên lưng và trong lòng ả, mỗi đứa hai trăm lượng!"
"Chà, con đàn bà này trông cũng mướt thật đấy..."
"Mướt cái con khỉ khô nhà các ngươi!"
Ta chẳng thèm nói nhảm, hạ thấp người, lao thẳng lên.
Tên cư/ớp biển đầu tiên còn chưa kịp phản ứng, con d/ao xươ/ng cá của ta đã từ dưới lên trên, c/ắt đ/ứt cổ họng hắn.
Hai tên còn lại kinh hãi, vung đ/ao ch/ém tới.
Ta nghiêng người tránh một nhát, quay tay dùng cán d/ao đ/ập nát sống mũi một tên, rồi phản thủ một nhát ch/ém ngang, c/ắt đ/ứt cổ tay tên còn lại.
Tiếng thét thảm thiết x/é toạc màn đêm.
"Nương..."
Đại Ngư bị đá/nh thức, nhìn ánh lửa xung quanh, sợ hãi ôm ch/ặt lấy cổ ta.
"Đại Ngư không sợ, nhắm mắt lại, đếm đến một trăm."
Ta quệt vết m/áu trên mặt, giọng dịu dàng nhưng tay không ngừng lại.
Ta ch/ém gục năm tên cư/ớp biển, cuối cùng cũng lao được ra bãi biển.
Lúc này đảo Nam Lộc đã hóa thành biển lửa.
Chiếc thuyền cá lớn của ta đã bị đ/ốt, gã nhân viên A Ngưu đang liều ch*t chống trả.
Trên mặt biển phía xa, Tô Uyển Nhi đứng trên boong quan thuyền, khoác áo lông cáo lộng lẫy, đang đứng từ trên cao "thưởng thức" cảnh tượng thảm khốc trên đảo.
Đây chính là sự giáo dưỡng của hoàng thất.
Coi mạng người như cỏ rác, vì tranh giành gh/en t/uông mà có thể lôi cả dân lành vô tội trên đảo ra ch/ôn cùng.
【Nữ phụ mau xuống nước! Cư/ớp biển đông quá, trên bờ không đá/nh lại đâu!】
【Thái tử tỉnh rồi! Thái tử cuối cùng cũng tỉnh rồi!】
Trên quan thuyền đột nhiên vang lên một trận xôn xao.
Lý Cảnh Huyền y phục xộc xệch lao lên boong tàu, nhìn biển lửa trước mắt, cả người như phát đi/ên.
Hắn bóp ch/ặt cổ Tô Uyển Nhi, mắt đỏ ngầu.
"Đồ đ/ộc phụ! Ngươi đã làm gì?! Ngươi dám cấu kết cư/ớp biển tàn sát cả đảo! A Giao đâu? Con ta đâu?!!"
Tô Uyển Nhi bị bóp đến trợn ngược mắt, nhưng vẫn cười đi/ên dại.
"Điện hạ... khụ khụ... chàng bây giờ có đi, cũng chỉ có thể nhặt x/ác cho con thôn nữ đó thôi! Ả ch*t rồi... chàng mới có thể yên tâm mà theo thiếp về kinh!"
Lý Cảnh Huyền quăng mạnh ả xuống boong tàu, rút ki/ếm của thị vệ định lao xuống.
Nhưng hắn nhanh chóng bị đám tử sĩ Đông cung mà Tô Uyển Nhi mang theo ngăn lại.
"Điện hạ, nương nương cũng là vì đại cục mà thôi."
"Người dân chài này nếu vào kinh, tất sẽ thành vết nhơ của Đông cung. Xin Điện hạ về khoang nghỉ ngơi, thuộc hạ nhất định sẽ xử lý sạch sẽ."
"Cút ngay! Cô phải c/ứu nàng ấy!"
Lý Cảnh Huyền đi/ên cuồ/ng vung ki/ếm, nhưng dễ dàng bị tử sĩ tước mất, rồi khóa ch/ặt hai tay.
Hắn chỉ có thể đứng trân trân trên boong tàu, nhìn đảo Nam Lộc chìm trong biển lửa, phát ra tiếng gào thét tuyệt vọng và thê lương.
Nhìn bộ dạng vô năng cuồ/ng nộ hèn nhát của hắn trên thuyền, chút gợn sóng cuối cùng trong lòng ta cũng tan biến.
Đây chính là người đàn ông mở miệng ra là nói muốn bảo vệ ta.