Nhìn nước th/uốc bị nuốt xuống.
Cuối cùng cũng trút được cơn gi/ận trong lòng.
Kiếp trước ta vốn là thiên chi kiêu nữ.
Phụ thân là thủ phụ nội các.
Một thời phong quang vô hạn.
Trong thành Thượng Kinh, quý nữ nào không ngưỡng m/ộ.
Mà Bùi Từ chỉ là thế tử quốc công mà thôi.
Tuy có thể kế thừa tước vị, nhưng không có thực quyền.
Cho nên vì muốn trèo cao với ta, hắn luôn vây quanh ta.
Ta vốn có vị hôn phu thanh mai trúc mã, nhưng lại tử trận nửa năm trước khi thành thân.
Vì quá đ/au lòng nên định xuất gia làm ni cô.
Phụ thân sợ mất mặt mũi, nên không đồng ý.
Đúng lúc Bùi Từ khua chiêng gõ trống tới cầu hôn.
Phụ thân liền gả ta cho hắn.
Ta muốn từ chối.
Nhưng lại bị phụ thân lấy danh dự, vinh quang của gia tộc ra ép buộc.
Ngày đó hôn lễ long trọng.
Của hồi môn dài mười dặm.
Phủ quốc công khách khứa tấp nập.
Ai cũng coi trọng cuộc hôn nhân này.
Ta cũng vậy.
Ban đầu.
Bùi Từ đối với ta thực sự rất tốt.
Nâng niu trong lòng bàn tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan.
Việc gì cũng đặt ta lên hàng đầu.
Ảo tưởng đó khiến ta tưởng rằng mình đã gặp được chỗ dựa cả đời.
Ai ngờ nửa năm sau.
Thân thể ngày càng sa sút.
Từ lúc đầu toàn thân vô lực.
Đến sắc mặt tái nhợt.
Những danh y tìm tới cũng bó tay chịu ch*t.
Chỉ kê vài thang th/uốc hay, bảo ta tĩnh dưỡng cho tốt.
Khó khăn lắm mới mang th/ai.
Một tháng sau cũng sảy mất.
Đả kích đối với ta rất lớn.
Khiến ta u uất, mất đi sức sống.
Đây vẫn chưa phải điều khiến người ta tuyệt vọng nhất.
Địa ngục thực sự vẫn chưa tới.
Bùi Từ thấy thân thể ta ngày càng yếu.
Đặc biệt tìm thần y về cho ta.
Điều chế ra kỳ dược chuyên trị b/ệnh nan y.
Bùi Từ ân cần bưng vào.
Thấy th/uốc hơi nóng.
Liền thổi thổi.
Đỡ ta dậy, khẽ nói:
"Nhan Tâm, th/uốc hơi đắng, nàng chịu khó một chút, uống một hơi cạn sạch."
Nói rồi lấy ra một viên mứt.
"Đợi uống xong ăn viên mứt là không đắng nữa."
Ta rất cảm động.
Uống một hơi không chừa lại cặn.
Quá mức tập trung.
Hoàn toàn không để ý ánh mắt thâm đ/ộc của hắn.
Sau khi ăn viên mứt của Bùi Từ.
Lập tức cảm thấy toàn thân nóng ran không chịu nổi.
Ta vặn vẹo thân mình.
Khí thở ra từ miệng mũi đều là hơi nóng.
Khó chịu vô cùng.
Ta vặn vẹo thân mình bò dậy, khuôn mặt phủ đầy sắc đỏ.
"Phu quân, chàng cho ta uống thứ gì vậy?"
"Tại sao... ta khó chịu quá..."
Hắn đặt bát sứ xuống, mỉa mai nói.
"Phu nhân cứ từ từ tận hưởng đi!
"Đảm bảo nàng sẽ sung sướng đến ch*t!"
Ta cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Lập tức túm lấy hắn, khổ sở c/ầu x/in.
"Chàng đưa th/uốc giải cho ta đi, nể tình vợ chồng mấy năm..."
Hắn chán gh/ét đ/á văng ta ra.
Lùi lại nửa bước, dùng tay áo che mũi.
"Nếu không phải vì địa vị của cha nàng trong triều, ta có lấy nàng không?"
"Đã kiêu căng ngang ngược, lại chẳng có chút dịu dàng hiền thục nào của nữ tử."
"Có thể gả cho ta là phúc phận mười kiếp của nàng!"
Ta không muốn tin người từng nâng niu ta trong lòng bàn tay lại đối xử với ta như vậy.
Vẫn cố gắng vãn hồi.
Không ngờ Bùi Từ nhanh hơn một bước khóa cửa lại.
Mặc ta đ/ập cửa thế nào, hắn cũng không mở.
Một tuần hương sau.
Khó chịu đến cực điểm.
Lòng như lửa đ/ốt.
Chỉ muốn tìm một tảng băng để giải tỏa cơn nóng.
Cửa phòng từ từ đẩy ra.
Ý thức của ta đã mơ hồ.
Chỉ thấy một nam tử lạ mặt.
Sau đó liền mất đi ý thức.
Trong cơn mê man chỉ cảm thấy trong cơ thể băng hỏa đan xen.
Giống như sóng biển trôi dạt theo dòng.
Sóng biển lúc nhẹ lúc nặng.
Cuối cùng bị nhấn chìm trong nước biển, mất đi hơi thở.
Sáng sớm tỉnh dậy.
Ta sờ thấy một thân hình mịn màng săn chắc.
Ta bừng tỉnh ngay lập tức.
Vừa mở mắt ra, đ/ập vào mắt là cơ thể trần trụi của một nam tử xa lạ.
Ta thét lên thất thanh.
Dẫn dụ một đám người xô cửa ùa vào.
Đứng đầu chính là người mẹ chồng ngày ngày ăn chay niệm Phật kia.
Bà ta bưng một chậu nước đ/á tạt thẳng vào thân hình rá/ch rưới của ta.
"Bộp" một tiếng, cái chậu bị vứt sang một bên.
Thay vào đó là một giỏ trứng gà.
Đám người thi nhau ném trứng gà vào người ta.
Trên mình toàn là lòng trắng trứng, nhầy nhụa.
Ta cố sức ngăn cản.
"Đừng ném nữa!"
Mẹ chồng túm lấy tóc ta, nghiến răng nghiến lợi nói.
"Tiện nhân lại dám công khai tư thông với đàn ông!
"Đợi ta dâng chuyện này lên Thánh thượng, xem lão cha thủ phụ thanh cao của ngươi sẽ tự xử thế nào!"
Ta r/un r/ẩy nắm lấy vạt áo bà ta, cố gắng giải thích.
"Là phu quân... th/uốc chàng cho ta uống có vấn đề..." Những giọt nước mắt to như hạt đậu lăn dài trên má.
Sắc mặt mẹ chồng khác thường, vội vã t/át một cái vào mặt ta, hòng ngăn ta giải thích.
Cái t/át này bà ta dốc hết toàn lực.
Má ta sưng lên với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Mẹ chồng vốn là thiên kim danh môn được nuông chiều, không biết lấy đâu ra sức lực lớn đến thế.
Khiến ta ù tai tại chỗ.
Ta khó khăn bò dậy vẫn muốn giải thích.
Trong chớp mắt.
Trong miệng đã bị nhét khăn tay, không nói ra lời.
Chỉ có thể "ư ử" không thôi.
Khoảnh khắc bị kéo đi, ta thoáng thấy Bùi Từ đang đứng ngoài cửa.
Ta dốc hết sức bình sinh vươn tay về phía hắn.
Hắn gh/ê t/ởm hất mạnh ra, dùng khăn thêu lau đi bàn tay đã chạm vào ta.
Đôi mày nhíu ch/ặt, lời nói đầy vẻ chán gh/ét.
"Quả nhiên là phường lẳng lơ!"
Giây phút này, lòng ta đã ch*t.
Chỉ còn lại sự h/ận th/ù dành cho hắn.
Bùi Từ truyền chuyện này khắp Thượng Kinh.
Ta bị người đời gán cho cái danh lẳng lơ không biết x/ấu hổ.
Phụ thân cũng vì thế mà thất thế trong triều, bị chèn ép.
Thậm chí có kẻ còn trực tiếp dâng sớ đàn hặc.
Chỉ trong nửa tháng.