Thanh Y Tuyết Hận

Chương 26

30/06/2026 14:18

Ta cho phu xe rời đi, tự mình vung roj thúc ngựa. Đêm tối gió lộng, nhưng đây lại là đêm chạy về phía tự do, khoảnh khắc này những vết thương trên người ta dường như chẳng còn đ/au đớn nữa.

Trình Huyền Linh ngồi xuống bên cạnh ta, giọng chua chát hỏi: 「Nàng đã nói gì với An Vương, mà hắn lại chịu thả chúng ta đi?」

「Đoán đi, đoán cả đời đi.」

Trên mặt Trình Huyền Linh thoáng vẻ uất ức, chỉ là hừ hừ hai tiếng rồi lại sáng bừng lên: 「Không nói thì thôi, dù sao người cũng đang ở bên ta rồi.」

Hắn đặt tay lên vai ta, tay kia nhận lấy dây cương. Cỗ xe ngựa chạy đi rất xa, hai ta đều chẳng biết nên nói với đối phương điều gì.

Suy cho cùng, giấc mộng sinh tử trong gang tấc này chúng ta đã mơ suốt bao năm qua, mối th/ù huyết hải thâm cừu đã mang đến cho chúng ta tâm can đầy thương tích và thân x/ác đầy tội nghiệt, đ/ập nát chúng ta từ trong ra ngoài một cách triệt để.

Chúng ta cắn ch/ặt răng, ngậm m/áu nuốt lệ, từng bước đi, từng bước chắp vá, rồi lại tự chữa lành cho nhau. Đây có lẽ chính là lý do vì sao trên người chúng ta lại vương vấn m/áu th!t của đối phương.

Ta đang trăm mối cảm xúc ngổn ngang, bỗng nghe tiếng thở dài của Trình Huyền Linh: 「Thấm Thấm, những ngày tháng u tối bị th/ù h/ận cuốn lấy cuối cùng cũng đã kết thúc rồi. Từ nay về sau, chúng ta không cần phải ch/ém gi*t lẫn nhau nữa, ta muốn được sống thật tốt cùng nàng.」

Ta tựa vào vai Trình Huyền Linh, vừa định rơi lệ thì từ phía sau tấm rèm truyền đến một giọng nói yếu ớt: 「Hai người muốn âu yếm nhau thì làm ơn đưa ta đến Dương Châu trước đã được không?」

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm