Năm năm mãi an vui

Chương 2

30/06/2026 14:25

Ta và hắn từng trò chuyện về hoa đào tháng ba nơi kinh thành, về tuyết bay tháng mười nơi đại mạc.

Hắn kể cho ta nghe nỗi cô quạnh từ thuở ấu thơ nơi biên cương.

Ta an ủi hắn, kẹp một nhành hoa đào vào trong thư.

Chúc hắn năm nào cũng được vui vẻ.

Dẫu là lần đầu gặp mặt, nhưng ta và hắn sớm đã thổ lộ hết thảy những lời tình tứ.

Ta cứ ngỡ hắn sẽ dễ dàng chấp nhận ta.

Nhưng sau khi thành hôn, hắn đối với ta luôn giữ khoảng cách.

Ngày ngày hắn ở lại thao trường, đến tận đêm khuya mới mang theo hơi ẩm lạnh lẽo trở về, nằm ngủ ở chiếc giường ngoài.

Tháng thứ ba sau khi cưới, cũng là ngày thứ hai sau khi đích tỷ xuất giá.

Vệ Diễn liền xin chỉ trở về biên cương.

Ta muốn đi cùng hắn.

Hắn quay mặt sang, lạnh lùng nói: "Biên cương khổ ải, nàng quá kiêu quý."

Nhưng rõ ràng trong thư, ta đã sớm nói với hắn rằng ta chẳng hề bận tâm đến những điều đó.

Mà hai chữ "kiêu quý" ấy, từ trước đến nay chỉ có đích tỷ mới dùng để nói về ta.

Ta không dám nghĩ sâu hơn.

Những sợi mưa lạnh buốt, ta ngượng ngùng bước ra khỏi chiếc ô của hắn, hai tay che lấy mái tóc vừa gội bằng nước hoa quế.

Ta lí nhí: "Ta biết rồi."

Năm này qua năm khác, ta chỉ giữ cái danh nghĩa tướng quân phu nhân.

Bị cả kinh thành chê cười.

Lại hai năm sau nữa.

Quân phản lo/ạn công thành.

Ta dẫn theo thị nữ trốn đông trốn tây, khó khăn lắm mới thoát được ra khỏi thành.

Từ xa đã thấy hắn cưỡi ngựa cao, một mình phi nước đại hướng về phía trong thành.

Dải lụa buộc tóc dài bay phía sau, bờm ngựa dưới thân hắn tung bay theo gió.

Ta vốn dĩ đang lặng lẽ ẩn mình trong đám đông, vui mừng đứng dậy.

"Vệ Diễn, chàng đến đón ta..."

Nửa câu sau chưa kịp nói hết.

Ta đã thấy Vệ Diễn ôm chầm lấy đích tỷ đang nhảy từ trên tường thành xuống vào lòng.

Khi họ đi ngang qua ta, hình như ta thấy ánh mắt hắn khẽ liếc nhìn ta một cái.

Trời nắng gắt, ánh dương chói chang.

Người ta đầm đìa mồ hôi.

Người chạy trốn cùng ta lẩm bẩm một câu:

"Vệ tướng quân thật là tình thâm ý trọng, lúc này rồi mà vẫn không quên quay lại đón phu nhân rời đi."

Ta có chút tủi hổ ngồi xổm xuống, lấy bùn bôi lên mặt cho thêm phần bẩn thỉu.

Vậy mà khi xuống phía nam vẫn bị quân phản lo/ạn nhận ra.

Chúng bắt ta đến nơi hai quân giao chiến.

Bắt Vệ Diễn phải đưa ra lựa chọn giữa ta và tòa thành.

Trong lòng ta thầm mỉa mai: Kịch bản cũ rích, nhưng Vệ Diễn quả thực là tướng quân, còn ta chẳng phải mỹ nhân họa quốc.

Vệ Diễn sẽ không c/ứu ta đâu.

Nhưng ngoài dự liệu của ta, Vệ Diễn buông cây thương trong tay xuống.

Hắn sa sầm mặt, vừa định mở lời.

Đích tỷ đang giả trai bên cạnh hắn đã giương cung b/ắn tên, một mũi tên cắm phập vào cánh tay kẻ đứng sau lưng ta.

"Muội muội, tỷ tỷ đến c/ứu muội đây!"

Kẻ đó đ/au đớn, đ/âm ta một nhát, hất ta xuống ngựa.

Sau đó là cảnh hai quân giao chiến.

Vệ Diễn kéo mạnh ta lên ngựa, dùng dải vải x/é ra buộc ch/ặt hai người chúng ta lại với nhau.

Ta chưa bao giờ được ở gần hắn đến thế.

Cảm nhận sự sống đang dần trôi đi, bỗng nhiên rất muốn hỏi hắn.

"Rốt cuộc tại sao chàng lại đối xử tệ với ta? Có phải vì trách ta lừa chàng không?"

Sống lưng hắn cứng đờ trong chốc lát.

Hắn đ/âm một thương kết liễu tên phản lo/ạn, thấp giọng đáp:

"Ta nói ta có nỗi khổ tâm, nàng tin không?"

Ta cười một tiếng: "Vậy kiếp sau, ta nhất định sẽ hỏi chàng cho rõ ràng."

Hắn im lặng một hồi.

"Thực ra cũng chẳng có gì, chỉ là ngày cầu thân đó, ta đã yêu đích tỷ của nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên."

Ta cười rất khó nhọc: "Ồ, hóa ra là vậy."

"Vậy nếu có kiếp sau, ta sẽ không làm phiền chàng nữa."

Câu nói này là sự giả vờ phóng khoáng trước lúc lâm chung.

Thực tâm ta đ/au đớn đến tận cùng.

Nhưng ta không ngờ.

Ta thực sự đã đợi được kiếp sau.

Trấn Bắc tướng quân đến cầu thân, đích tỷ trở thành vị tướng quân phu nhân tương lai.

Địa vị của Giang gia chúng ta cũng theo đó mà lên như diều gặp gió.

Quý phi mở một bữa tiệc thưởng hoa, mời đích tỷ tham dự.

Đích tỷ vẫn như thường lệ lôi kéo ta theo, để ta làm nền cho vẻ tri thư đạt lễ của nàng.

Trước khi vào tiệc, ta bỗng thấy một con mèo nhỏ trắng như tuyết chui vào bụi tường vi.

Trên cành tường vi có gai, một cung nữ đứng bên cạnh bó tay không biết làm sao.

Ta thấy vậy, dùng vạt váy bọc lấy cành gai rồi dời đi, bế con mèo ra.

Khi đang khẽ khàng an ủi nó, một người phụ nữ ăn mặc vô cùng tôn quý bước tới, lo lắng ôm lấy con mèo.

Nàng ta cảm ơn ta, hỏi tên họ của ta.

Ta xua xua tay.

"Danh tiếng của ta không được tốt lắm, người đừng nên qua lại với ta làm gì."

Trong lúc nàng ta còn đang ngẩn ngơ, ta đã xoay người rời đi.

Khi vào tiệc.

Đích tỷ đang cùng mấy vị quý nữ tụ tập trò chuyện, chốc chốc lại đưa mắt nhìn về phía Vệ Diễn ở phía bên kia.

Dù Vệ Diễn lớn lên nơi biên cương, nhưng gương mặt lại chẳng hề thô kệch.

Tuấn mỹ hơn cả những công tử quyền quý nơi kinh thành.

Có người ngưỡng m/ộ: "Cả kinh thành này, chỉ có Uyển Uyển nhà chúng ta mới xứng đôi với một nam tử tốt như vậy thôi nhỉ?"

Người đó nói rất to, khi nói còn cố tình nhìn về phía Vệ Diễn như muốn thu hút sự chú ý của hắn.

Đích tỷ nhếch môi, ánh mắt bỗng liếc nhìn sang ta.

Nàng ta kinh ngạc lên tiếng: "Muội muội, muội lại đi đâu nghịch ngợm rồi, làm rá/ch cả vạt áo thế kia."

Ánh mắt của mọi người lập tức đổ dồn về phía này.

Ngay cả Vệ Diễn đang nói chuyện với người khác cũng đưa ánh mắt đạm bạc nhìn sang.

Ta cúi đầu, lúc này mới để ý vạt áo đã bị gai tường vi làm rá/ch.

Ta vừa định giải thích thì chạm phải ánh mắt đầy đe dọa của đích tỷ.

Ta liền cao giọng: "Chuyện của bổn cô nương, không cần ngươi phải bận tâm."

Lời ta vừa dứt.

Người nam tử bên cạnh Vệ Diễn cười nói:

"Nhị cô nương nhà họ Giang này quả nhiên nổi tiếng ngang ngược, chẳng có chút giáo dưỡng nào cả. So với vị hôn thê của huynh, vẫn còn kém xa lắm."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm