Dẫu sao cậu ta cũng luôn tìm tôi mượn bút, mượn tiền m/ua đồ ăn vặt, có khi ăn ở căng tin cũng dùng ké thẻ cơm của tôi.
Thấy tôi không lên tiếng, Trần Cường lại dùng sức kéo tay tôi: "Lý Tình! Nếu cậu còn như thế, lúc điền nguyện vọng tớ sẽ chọn nơi thật xa cậu!" Cậu ta bắt đầu sốt ruột, "Hai đứa mình đều là gia đình bình thường, sau này tìm việc làm có khi còn phải trông cậy vào Kiều Kiều đấy!"
Tôi cuối cùng cũng hoàn h/ồn.
"Bộp!"
Tôi vỗ mạnh một cái lên bàn.
"Trần Cường, nhặt tai nghe của tôi lên!" Ánh mắt của những người khác lập tức đổ dồn về phía cậu ta.
Cậu ta lúng túng gãi đầu, miệng vẫn không chịu thua: "Lý Tình! Đừng làm lo/ạn nữa! Mau xin lỗi Kiều Kiều đi, biết đâu cậu ấy còn cho cậu..."
Nếu không phải vì xấp đề thi và cây bút trong tay quá quý giá không thể ném đi, tôi đã vả thẳng vào mặt cậu ta rồi.
Cậu ta lấy đâu ra sự tự tin đó vậy?
"Tôi đã nói rồi, tiệc tôi không đi." Tôi từng chữ một nhấn mạnh, "Còn việc Tần Phong có đi hay không là chuyện của cậu ấy, chẳng liên quan gì đến tôi."
"Với lại, Trần Cường, cậu thích điền nguyện vọng vào đâu thì điền, liên quan gì đến tôi!"
Tôi đạp một cú vào chân bàn: "Ngay bây giờ, lập tức, ngay lập tức, nhặt tai nghe của tôi lên, nếu không thì tôi..."
Lời còn chưa dứt, Kiều Kiều đã đứng dậy, cô ta lau khóe mắt, giọng nói yếu ớt: "Không sao đâu, đến lúc đó mọi người cứ đến dự tiệc đúng giờ là được, Tần Phong chắc chắn sẽ đến."
Cả lớp bùng n/ổ.
"Yeah! Kiều Kiều vạn tuế!"
"Suýt chút nữa là con sâu làm rầu nồi canh rồi."
...
Sắc mặt Trần Cường khó coi vô cùng, tôi lười nhìn cậu ta, cúi đầu tiếp tục làm đề.
Nhưng cậu ta vẫn như âm h/ồn bất tán, lại ghé sát vào: "Nếu cậu không thích tớ, vậy cậu m/ua đồ ăn vặt cho tớ làm gì?"
Tôi thấy thật nực cười: "Đồ ăn vặt gì cơ?"
"Thì mấy hôm trước, nhân ngày Quốc tế Thiếu nhi ấy..."
Tôi ngắt lời cậu ta: "Làm ơn đi, tôi phát cho cả lớp, chứ không phải chỉ mình cậu."
Cậu ta vậy mà lại cười: "Cậu phát cho tất cả mọi người, chỉ là để che mắt cho việc phát cho tớ thôi... Yên tâm đi Lý Tình, cậu không đi được tiệc biệt thự, tớ sẽ chụp ảnh, quay video cho cậu xem cho đỡ thèm."
Sắp thi đại học rồi, tôi thật sự không có thời gian đôi co với cậu ta, cậu ta đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi!
Ngày thi đại học, tôi tuy có chút căng thẳng nhưng làm bài khá ổn định.
Tiếng chuông thu bài môn cuối cùng vang lên, hơn 10 năm đèn sách cuối cùng cũng hạ màn. Hơi thở vốn luôn treo lơ lửng trong lồng ng/ực cuối cùng cũng được trút bỏ, nhưng trong lòng lại trống rỗng.
Con người ta quả thực luôn sợ hãi trước tương lai m/ù mịt.
Đi đến cổng trường, thấy Kiều Kiều đang chào hỏi các bạn: "Tối nay 8 giờ, gặp nhau đúng giờ nhé!"
Tôi giả vờ như không thấy, bước thẳng qua cô ta.
Cũng tốt.
Bố mẹ và anh trai đứng đợi ở cổng trường, cầm hoa tươi đợi tôi. Ngày quan trọng thế này, được ở bên gia đình cũng tốt.
Chúng tôi đến nhà hàng cao cấp bố mẹ đã đặt trước.
Ăn được nửa bữa, bố mẹ bỗng vội vã nói: "Tình Tình, công ty có việc gấp, bố mẹ phải về chủ trì cuộc họp, xử lý xong sẽ quay lại với con ngay."
Anh trai tôi cũng giơ tay: "Tình Tình, anh phải đi làm phù rể cho bạn thân rồi."
Tôi giả vờ như không có chuyện gì, vẫy tay: "Mọi người đi đi, lát nữa con cũng đi tụ tập với bạn bè mà..."
Nhìn bóng lưng họ rời đi, nói không buồn là nói dối.
Thi xong đại học, vốn dĩ đã có một nỗi cô đơn trống trải, nay lại chỉ còn một mình tôi.
Tôi tiện tay lướt điện thoại.
Nhóm lớp rất náo nhiệt, 99+, nhưng bấm vào xem thì chẳng liên quan gì đến tôi.
Lướt lên trên, là địa chỉ vị trí Kiều Kiều gửi, kèm theo một tấm ảnh.
Rất quen thuộc.
Tôi mở lại lịch sử trò chuyện với bố, hóa ra là cùng một địa chỉ.
Trên bức tường ảnh trong tấm hình, có một khung ảnh đang bị che bởi một tấm vải, y hệt tấm ảnh bố gửi cho tôi!
Tôi lập tức gọi cho bố: "Bố, biệt thự hiện giờ có ai không ạ?"
Bố tôi ngơ ngác: "Chỉ có thợ sửa chữa thôi, mấy hôm nay đang gấp rút hoàn thiện những khâu cuối."
Thợ sửa chữa?
Tim tôi đ/ập mạnh: "Có danh sách không ạ?"
"Tất nhiên là có, trong biệt thự nhiều đồ quý giá như vậy, mỗi người thợ đều đã qua kiểm tra lý lịch của công ty nhân sự rồi."
Tôi lập tức hiểu ra: "Gửi cho con một bản được không ạ?"
Nhưng bố tôi không trả lời, gọi lại cũng không ai bắt máy.
Bố đang họp, tôi không đợi được nữa, lập tức chạy về nhà, xách theo hai bộ quần áo đẹp, phóng thẳng đến nhà Vương Tĩnh Tĩnh.
Đến dưới lầu nhà cô ấy, tôi bấm máy.
"Alo!" Giọng Vương Tĩnh Tĩnh nghe ỉu xìu.
"Tĩnh Tĩnh! Tớ đang ở dưới lầu nhà cậu đây, nhanh! Xuống đây ngay!"
Giọng cô ấy sáng bừng lên: "Được! Tớ xuống ngay!"
Đây chính là sự ăn ý giữa chúng tôi, cô ấy không hỏi tại sao, chỉ tin tưởng tôi.
Khi cô ấy chạy xuống, vẫn còn đang đi dép lê, trên tay chỉ cầm mỗi chiếc điện thoại, thở hổ/n h/ển hỏi: "Sao thế?"
"Lên xe! Đi dự tiệc!" Giọng tôi không chút do dự, tràn đầy sự phấn khích vì sắp được vả mặt Kiều Kiều.
Cô ấy lại lắc đầu: "Cậu vì tớ mà muốn xông vào đó sao?"
"Không cần thiết phải đến tận nơi để người ta s/ỉ nh/ục đâu, Lý Tình, tớ biết cậu làm tất cả đều vì tớ..."
Tôi nắm ch/ặt vai cô ấy: "Cậu cho tớ tỉnh táo lại ngay!"
"Đó không phải là tiệc của Kiều Kiều! Đó là tiệc của tớ!"
Cô ấy ngơ ngác: "Ý cậu là sao?"