Quý phi được người khiêng vào, chân vẫn còn quấn băng gạc.
Ả khóc lóc thảm thiết, đôi mắt đẹp trông thật đáng thương.
"Thái hậu nương nương minh giám, chân thần thiếp bị con cóc đ/ộc đó cắn bị thương, thái y nói ít nhất phải dưỡng một tháng mới có thể xuống đất đi lại."
"Tất cả đều là do Hoàng hậu muốn h/ãm h/ại thần thiếp!"
Nói xong, ả trừng mắt nhìn ta đầy á/c đ/ộc.
Ta còn chưa kịp mở miệng, tiểu Lạc Tình trong lòng đã "khúc khích" cười ra tiếng.
【Ả đàn bà x/ấu xa này thật biết diễn kịch! Rõ ràng là ngươi sai người ném ta xuống giếng trước, giờ lại quay sang đổ tội cho người khác!】
【Nhưng không sao, Hoàng tổ mẫu gh/ét nhất là kẻ lừa dối bà. Hì hì.】
Lạc Tình dùng giọng non nớt lên tiếng:
"Hoàng tổ mẫu, Lạc Tình biết con cóc đó từ đâu mà ra ạ!"
Thái hậu nhướng mày: "Ồ? Tình nhi nói xem nào."
Sắc mặt Tiết Diệu Nghi thay đổi, vội vàng nói:
"Thái hậu, một đứa trẻ một tuổi thì biết cái gì? Chắc chắn là do Hoàng hậu dạy con bé nói rồi!"
Lạc Tình nghiêng cái đầu nhỏ, vẻ mặt ngây thơ vô số tội:
"Quý phi nương nương, con cóc đó là do người tự mang đến mà, sao lại đổ tội lên đầu mẫu hậu con ạ?"
Trong điện ồ lên một tiếng.
Sắc mặt Tiết Diệu Nghi lập tức tím tái như gan lợn: "Ngươi, ngươi nói bậy!"
Lạc Tình chớp chớp đôi mắt to tròn:
"Con đâu có nói bậy!"
"Hôm đó con đang chơi ở Ngự hoa viên, thấy cung nữ của Quý phi nương nương mang về một con cóc đen, nói là để chữa cái gì... cái gì tâm b/ệnh cho Quý phi nương nương ạ."
"Kết quả con cóc đó không nghe lời, chạy vào trong giày của Quý phi nương nương, thế là mới cắn phải người."
Nói xong, con bé nhìn ta, nháy mắt tinh quái.
Ta đứng bên cạnh nghe mà ch*t lặng.
Thái hậu trầm mặt xuống: "Quý phi, có chuyện này sao?"
Tiết Diệu Nghi hoảng lo/ạn lắc đầu, gấp đến mức mặt đỏ bừng:
"Thái hậu, thần thiếp oan uổng!"
"Thần thiếp chưa từng sai người mang cóc vào cung, đây rõ ràng là Hoàng hậu và mẹ con nó thông đồng h/ãm h/ại thần thiếp!"
Lạc Tình thở dài, vẻ mặt "ta biết ngay ngươi sẽ nói thế".
"Hoàng tổ mẫu, Lạc Tình có nhân chứng ạ!"
Con bé vỗ vỗ đôi bàn tay nhỏ.
Cửa điện được đẩy ra, một cung nữ r/un r/ẩy bước vào.
Tiết Diệu Nghi nhìn rõ mặt cung nữ đó, sắc mặt lập tức trắng bệch.
"Xuân Lan?"
Chính là Xuân Lan, chưởng sự cô cô bên cạnh ả.
Xuân Lan quỳ rạp xuống đất:
"Thái hậu tha mạng! Là Quý phi nương nương bảo nô tỳ ra ngoài cung tìm cóc, nói là để trị tâm b/ệnh cho mình ạ."
"Ngươi nói bậy!" Tiết Diệu Nghi thét lên, "Đồ ăn cây táo rào cây sung nhà ngươi!"
Xuân Lan vừa khóc vừa giải thích:
"Quý phi nương nương tha mạng, nô tỳ chỉ có nói ra sự thật mới c/ứu được mạng của Quý phi nương nương thôi ạ."
Tiết Diệu Nghi không thể tin nổi.
Kẻ phản bội ả, lại chính là cung nữ thân cận nhất?
Lạc Tình lè lưỡi, lắc lư cái đầu cười:
【Để Xuân Lan nghe lời, ta đã lấy tr/ộm không ít bạc từ chỗ Hoàng thượng đấy.】
【Dù sao điểm yếu của Xuân Lan chính là tiền, ta nhìn một cái là biết ngay!】
Thái hậu lạnh lùng nhìn Tiết Diệu Nghi: "Quý phi, ngươi còn gì để nói không?"
Tiết Diệu Nghi mềm nhũn người xuống đất, toàn thân r/un r/ẩy.
Ả nghiến răng nói:
"Thái hậu, dù thần thiếp có tìm cóc, thì đó cũng là thần thiếp muốn tự dùng, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện h/ãm h/ại Hoàng hậu!"
"Nhưng Hoàng hậu lại dùng con cóc này hạ đ/ộc, đến giờ thần thiếp vẫn chưa thể xuống đất đi lại được."
Nói rồi, ả lại khóc.
Con gái ta lại lên tiếng:
"Quý phi nương nương, vậy tại sao người lại sai người ném con xuống giếng ạ?"
Đôi mắt con bé đỏ hoe, nức nở bằng giọng non nớt:
"Lạc Tình còn nhỏ như vậy, lại không biết bơi, tại sao Quý phi nương nương lại muốn gi*t Lạc Tình?"
Thái hậu lập tức sa sầm mặt mũi: "Cái gì? Ném xuống giếng?"
Đúng lúc này, Thẩm Uyên vốn im lặng trong góc bước lên một bước:
"Thái hậu, thần đã tra rõ, trong thời gian Hoàng hậu nương nương bị tống vào lãnh cung, Quý phi nhiều lần sai người h/ãm h/ại, Công chúa điện hạ còn bị ném xuống giếng ba lần. Nếu không phải Công chúa mạng lớn, thì đã sớm..."
Thái hậu đ/ập mạnh tay xuống ghế: "Tiết Diệu Nghi, ngươi thật to gan!"
Tiết Diệu Nghi hoàn toàn hoảng lo/ạn:
"Thái hậu, thần thiếp không có, thần thiếp chỉ là dọa dẫm chúng thôi, không hề nghĩ đến việc thực sự..."
"Không nghĩ đến việc thực sự?" Thái hậu cười lạnh, "Ném xuống giếng ba lần mà ngươi bảo với ta là không nghĩ đến việc thực sự?"
Bà đứng dậy, gi/ận dữ nói:
"Người đâu! Lôi Tiết Diệu Nghi xuống, tống vào lãnh cung! Không có lệnh của ai gia, không ai được phép thả ả ra!"
Tiết Diệu Nghi thét lên:
"Ai dám? Trong bụng thần thiếp đã mang cốt nhục của Hoàng thượng!"
Trong điện lập tức im lặng.
Thái hậu cũng sững sờ: "Ngươi nói cái gì?"
Tiết Diệu Nghi r/un r/ẩy lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy:
"Đây là chẩn đoán của Vương viện chính tại Thái y viện, thần thiếp đã mang th/ai được một tháng!"
Thái hậu cầm lấy tờ chẩn đoán, lông mày nhíu ch/ặt.
Thẩm Uyên lạnh lùng nói: "Thái hậu, dù Quý phi có th/ai, cũng không thể khỏa lấp tội lỗi của ả."
Tiết Diệu Nghi khóc lóc:
"Thái hậu, thần thiếp biết lỗi rồi!"
"Thần thiếp chỉ nhất thời hồ đồ, c/ầu x/in Thái hậu nể tình hoàng tự trong bụng thần thiếp mà tha cho thần thiếp lần này!"
Thái hậu im lặng.
Bà nhìn ta, ánh mắt có chút phức tạp.
Ta còn chưa kịp nói gì, Lạc Tình đã lên tiếng:
"Hoàng tổ mẫu, trong bụng Quý phi nương nương thực sự có em bé sao ạ?"