"Tôi cảm thấy toàn bộ trang web có thành tích như vậy chỉ có vài cuốn, nhưng sao tôi nhớ toàn là truyện nam tần, không có ngôn tình nhỉ? Chỉ có một cuốn ngôn tình có số liệu tạm sánh ngang với đại thần nói, nhưng cuốn đó là sách kênh ngoài, lẽ nào đại thần là tác giả kênh ngoài?"
Chị dâu rõ ràng trở nên căng thẳng. Chị ta ấp a ấp úng hồi lâu, cuối cùng nói: "Tôi không muốn bị người khác biết bút danh của mình."
Chị của bạn học đành bỏ cuộc.
Mẹ tôi không hiểu những chuyện này, chỉ hỏi: "Cô bé, trang web của các cháu khi nào thì phát nhuận bút? Con dâu ta bảo nhuận bút lâu rồi không phát, phải đợi đến cuối năm mới có."
Chị của bạn học sững sờ: "Không thể nào? Trang web của chúng cháu là một tháng phát một lần, vừa vặn hôm nay có phiếu nhuận bút, tối nay qua 12 giờ là có thể rút về thẻ ngân hàng rồi."
Vừa dứt lời, bầu không khí trong phòng khách lạnh ngắt.
Mẹ tôi nhìn chị dâu đầy hoài nghi: "Con nói dối à?"
Chị dâu vội lắc đầu: "Con không có, con không có... Là nó, là nó nói dối, chắc chắn nó nói dối."
Chị của bạn học nghe vậy cũng nổi gi/ận: "Chị này, vừa nãy em đã thấy lạ rồi, sách gì mà lượt đọc một ngày tận 10 triệu? Em sợ mình kém hiểu biết nên còn hỏi biên tập viên, biên tập viên bảo toàn trang web không hề có cuốn nào như thế. Rốt cuộc là ai đang nói dối vậy? Hơn nữa, nhuận bút bên em vốn dĩ là một tháng phát một lần, tháng này phát của tháng trước, làm gì có chuyện n/ợ đọng bao giờ. Chị nói em nói dối, giờ em lại nghi ngờ chị đấy, chị có thực sự viết sách ở trang web chúng em không? Chị che giấu bút danh cũng thôi đi, nhưng trang quản trị tác giả thì cần gì chứ, chị hoàn toàn có thể che bút danh và tên sách, chỉ cho em xem số liệu thôi mà. Chị có trang quản trị tác giả không?"
Chị dâu bị một loạt câu hỏi dồn ép đến mức cứng họng. Chị ta nhíu mày: "Tất nhiên là có, tôi là đại thần, tôi thu nhập mấy triệu tệ một năm, tôi..."
Chị của bạn học lắc đầu: "Tôi thấy chị giống bị đi/ên thì có."
Nói xong, cô ấy quay sang bảo em gái: "Sau này đừng chơi với con trai của bà ta nữa, kẻo bị lây b/ệnh."
Những người bạn khác đều bật cười.
Cháu trai tức gi/ận dậm chân: "Chị mới đi/ên ấy, mẹ tôi là đại thần!" Nói đoạn, nó lao tới đẩy cô gái kia một cái. Cô gái không đứng vững, ngã nhào vào sô pha, đầu đ/ập trúng khung ảnh cạnh đó, m/áu chảy ròng ròng.
Khung cảnh hỗn lo/ạn, tôi vội vàng báo cảnh sát. Cả đám người kéo nhau đến b/ệnh viện, anh trai tôi cũng vội vã chạy đến. Vừa gặp mặt, anh đã t/át chị dâu một cái: "Cô định diễn kịch đến bao giờ! Gây ra chuyện này cô vừa lòng rồi chứ?"
Chị dâu cũng bắt đầu sợ hãi: "Tôi không ngờ sẽ thành ra như vậy."
Cháu trai vẫn còn gi/ận: "Mẹ, mẹ ly hôn với bố đi, ông ấy không xứng với mẹ đâu."
Chị dâu không dám hé răng nửa lời.
Anh trai tôi gật đầu: "Được, mày đi theo mẹ mày đi, tao cũng không cần nữa. Loại trí tuệ như mẹ mày, chắc mày cũng di truyền thôi, loại con trai ng/u xuẩn này tao cũng không cần."
Chị dâu hoảng lo/ạn: "Không được, tôi không ly hôn, sau này tôi không nói dối nữa, không khoe khoang mình ki/ếm được tiền nữa."
Bố mẹ tôi và cháu trai đều sững sờ. Bố tôi tức gi/ận: "Hóa ra cô nói dối, thế công việc của tôi phải làm sao? Giờ tôi quay lại người ta cũng không nhận nữa, rồi họ hàng sẽ cười nhạo tôi ra sao đây? Đều tại cô hại ch*t cả nhà rồi!"
Chị dâu quát: "Đó là do ông tự nguyện khoe khoang, liên quan gì đến tôi?"
Cháu trai cũng ngơ ngác: "Mẹ, thế còn điện thoại Apple của con? Mẹ lừa con!"
Chị dâu nghiến răng: "Điện thoại Apple cái gì! Môn nào cũng không đủ điểm, còn muốn dùng điện thoại đắt đỏ gì nữa!"
Thấy họ cãi vã không dứt, tôi lặng lẽ rời đi. Công việc đã ổn thỏa, tôi về nhà thu dọn đồ đạc rồi đi ngay.
Vừa ra khỏi cửa, anh trai dẫn cháu trai về. Thấy tôi, cháu trai vội chạy đến van xin: "Cô ơi, cháu không bao giờ m/ắng cô nữa, cô đưa cái điện thoại m/ua lúc trước cho cháu đi, cháu không chê nữa đâu."
Tôi cười: "Không được đâu, cô trả hàng rồi."
Chiếc điện thoại lạnh lẽo đã đổi thành những đồng tiền ấm áp, tôi mới không m/ua đồ cho lũ sói mắt trắng này đâu.
(Hết)"