Anh ta còn mặt mũi để chất vấn tôi.

“Anh nói xem?” Tôi lạnh lùng châm biếm.

Thẩm Tinh Châu khựng lại, dường như nhớ ra đêm cắm trại hôm đó tuyết rơi bất chợt.

Anh ta tung ra một loạt câu hỏi.

“Sau khi tuyết rơi hôm đó, em đã xuống núi kịp thời đúng không?”

“Em xuống núi rồi thì phải liên lạc với anh ngay chứ, tại sao bao nhiêu ngày qua không báo cho anh một tiếng bình an? Em không biết anh lo lắng cho em thế nào sao?”

“Còn nữa, mấy ngày em biến mất rốt cuộc đã đi đâu?”

“Trên mạng người ta đồn giới cắm trại lo/ạn lắm... Có phải em... mấy ngày nay ở cùng người khác...”

Tôi tức đến mức tay chân tê dại, đầu óc choáng váng vì những lời anh ta nói.

Nhìn người chồng đã chung sống năm năm trước mắt.

Tôi giơ tay t/át thẳng vào mặt anh ta một cái đ/au điếng.

“Đồ khốn! Cút ngay cho tôi!”

Cái t/át này đã vắt kiệt sức lực của tôi, đá/nh xong, cả người tôi như rã rời.

Tôi đẩy mạnh Thẩm Tinh Châu ra, loạng choạng bước vào nhà.

Kết quả vừa mở cửa, cảnh tượng trước mắt khiến tôi ch*t lặng tại chỗ.

Đường Y Y đang mặc bộ đồ mặc nhà mới m/ua của tôi, lười biếng ngồi trên ghế sofa, tay cầm nĩa ăn trái cây.

Thẩm Tinh Châu vậy mà lại đưa người về nhà.

Đầu óc tôi lại choáng váng.

Cô ta dán mắt vào tivi: “Tinh Châu, em muốn uống sô-cô-la nóng, anh làm cho em một cốc được không?”

Thấy không có hồi âm, cô ta quay đầu nhìn ra phía cửa.

Bốn mắt chạm nhau.

Tay cầm trái cây của Đường Y Y khựng lại, rồi nhanh chóng thu lại biểu cảm đứng dậy.

Trên mặt cô ta đầy vẻ lúng túng: “Hóa ra là Giang Nhiễm về rồi, mau vào đi, bên ngoài lạnh lắm đúng không.”

Tôi không thèm đếm xỉa đến cô ta, chỉ cố gắng kiểm soát cơ thể đang r/un r/ẩy của mình.

Đường Y Y dường như không nhận ra sự khác lạ của tôi, cứ tự nhiên nói tiếp: “Giang Nhiễm, cậu cũng không nghĩa khí quá rồi, cậu và Tinh Châu kết hôn khi nào mà chẳng thông báo cho mình đến uống rư/ợu mừng. Hai hôm trước nghe Tinh Châu nhắc đến, mình thật sự gi/ật mình, không ngờ cuối cùng hai người lại đến được với nhau, dù sao hồi đó những cô nàng vây quanh Tinh Châu nhiều không kể xiết.”

Tôi thấy thật nực cười.

Ở đại học, tôi và cô ta chỉ là cùng làm trong một câu lạc bộ, chỉ tính là quen biết sơ sơ mà thôi.

Tôi kết hôn, làm sao có thể mời cô ta được chứ.

Thẩm Tinh Châu lên tiếng giải thích: “Đám cưới của anh và Giang Nhiễm tổ chức đơn giản, ngoài người thân và bạn bè chí cốt thì không mời ai cả. Vả lại lúc đó em còn ở nước ngoài, chẳng lẽ bắt em vượt hàng vạn cây số về dự đám cưới của chúng ta sao.”

Người phụ nữ không tỏ thái độ gì, bỗng nhiên cô ta kêu lên.

“Tinh Châu, mặt anh sao vậy? Không phải là bị Giang Nhiễm đá/nh đấy chứ?”

Ngay sau đó cô ta quay sang tôi: “Giang Nhiễm, cậu cũng bá đạo quá rồi, hai ngày nay cậu đi chơi bên ngoài không về nhà, Tinh Châu cứ lo lắng cho cậu mãi, sao cậu vừa về đã đá/nh người?”

Nhắc đến chuyện cắm trại, sắc mặt Thẩm Tinh Châu lại âm trầm hơn vài phần.

Tôi nhìn Đường Y Y, cười hỏi: “Đường Y Y, cô định nối lại tình xưa với Thẩm Tinh Châu à?”

Đường Y Y sững sờ.

Ngay sau đó như bị vạch trần lời nói dối, cô ta hoảng lo/ạn lắc đầu.

“Mình không có, hai người đã kết hôn rồi, sao mình lại muốn phá hoại hạnh phúc của hai người chứ.”

Tuy nhiên, câu trả lời của cô ta chẳng có chút khí thế nào.

Tôi hỏi tiếp: “Nếu cô không muốn phá hoại hôn nhân của chúng tôi, vậy giờ cô diễn cái vẻ trà xanh này cho ai xem?”

“Ai là trà xanh chứ?” Đường Y Y đỏ bừng mặt: “Là Tinh Châu nói mình sức khỏe không tốt, bắt mình phải đến ở nhà hai người, không thì cậu tưởng mình thèm đến đây chắc?”

Tôi cười lạnh: “Vậy sao? Tôi thấy hai người chơi vui vẻ lắm đấy, hai người đang cosplay tập phim 'Sự quyến rũ của người vợ' à, đoạn ả Ngải Lợi lén mặc quần áo của Phẩm Như đấy hả?”

“Cậu...”

Đường Y Y tức đến đỏ mắt, gi/ận dữ ném cái nĩa ăn trái cây xuống sàn.

Thẩm Tinh Châu nhíu ch/ặt mày, giọng trầm xuống:

“Anh và Y Y không có gì cả, em không cần phải nói những lời khó nghe như vậy.”

Tôi nhướng mày: “Sao? Hai người làm được mà không cho tôi nói, chê lời tôi khó nghe? Tôi còn chưa chê những việc hai người làm là chướng mắt đấy!”

Đường Y Y vẻ mặt tủi thân: “Giang Nhiễm, cậu đừng có quá đáng!”

Tôi cười khẩy: “Tôi quá đáng? Cô chạy đến nhà tôi, ngồi lên ghế sofa tôi m/ua, mặc quần áo của tôi, rồi bảo tôi quá đáng? Cô bị làm sao đấy?”

“Em nói ít thôi!” Thẩm Tinh Châu kéo vạt áo tôi từ phía sau.

Đường Y Y đã ôm mặt khóc nức nở chạy vào nhà vệ sinh, rồi “rầm” một tiếng đóng sầm cửa lại.

Tôi đ/á đôi giày dưới chân ra, đi chân trần tiến thẳng vào trong.

Thẩm Tinh Châu lẵng nhẵng theo sau tôi.

Tôi bất ngờ quay ngoắt lại.

Anh ta không kịp dừng bước, loạng choạng suýt ngã xuống đất.

Tôi khoanh tay trước ng/ực cười lạnh: “Ông Thẩm định hưởng chế độ 'vợ cả vợ lẽ cùng chung sống'? Để chính thất và tình nhân sống chung dưới một mái nhà sao?”

Thẩm Tinh Châu lùi lại một bước, hoảng lo/ạn tránh ánh mắt đầy giễu cợt của tôi.

“Em nói bậy bạ gì thế! Y Y bị u/ng t/hư dạ dày, chồng cô ấy đã ly hôn với cô ấy rồi, cô ấy chẳng còn người thân nào ở trong nước, nên anh mới đón cô ấy về chăm sóc. Anh vốn định bàn bạc với em rồi mới đón cô ấy về, ai ngờ em lại đi mấy ngày không về nhà.”

Tôi sững người.

Đường Y Y bị u/ng t/hư dạ dày?

Tôi lôi tờ giấy chứng nhận xuất viện trong túi ra ném vào mặt anh ta.

“Tại sao tôi không về nhà?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm