“Chẳng lẽ không phải vì Đường Y Y lại xuất ngoại để tìm người chồng cũ kia, nên anh mới quay lại ăn cỏ đầu mùa là tôi sao?”

Dù trên mạng xã hội tôi đã nhấn không quan tâm đến Đường Y Y, nhưng vẫn có dịp thấy lại cô ta lần nữa.

Trước đây những nội dung liên quan đến cô ta và Thẩm Tinh Châu đã bị xóa hoặc ẩn, nhưng bài đăng mới nhất là tấm vé máy bay sang Mỹ, kèm dòng trạng thái: “Vượt ngàn trùng dương để gặp anh”.

Tất nhiên cô ta không phải sang đó để gặp Thẩm Tinh Châu.

Thẩm Tinh Châu “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt tôi.

“Tha thứ cho anh!”

“Cái gì?”

“Nếu anh xin lỗi, em có tha thứ cho anh không? Từ nay về sau bất kể em nói gì anh cũng sẽ nghe theo, chỉ cần em quay lại...”

Chắc lại uống rư/ợu giả rồi.

“Tôi quay lại? Rồi sao nữa?”

“Quay lại rồi chúng ta tái hôn được không?”

Tôi cười đến đ/au cả bụng.

“Thẩm Tinh Châu, anh không nghĩ hôn nhân là trò chơi nhà chòi đấy chứ? Muốn đi thì đi, muốn về thì về? Anh tưởng anh là cái thá gì?”

Thẩm Tinh Châu biểu cảm đ/au đớn, anh ta nắm lấy tay tôi: “Y Y đã xuất ngoại lần nữa rồi, cô ấy sẽ không còn là vật cản của chúng ta nữa, anh đã xóa hết mọi phương thức liên lạc với cô ấy rồi.”

Nước mắt trào ra từ mắt anh ta, có thể thấy anh ta thực sự hối h/ận.

Tôi dùng sức rút hai tay ra, biểu cảm lạnh lùng.

Ngay khi tôi định chỉ thẳng vào mũi anh ta mà m/ắng cho một trận, điện thoại của Thẩm Tinh Châu vang lên.

Tôi liếc nhìn màn hình hiển thị.

Ghi chú là: “Y Y”.

Hà! Giây trước ai vừa nói đã xóa hết phương thức liên lạc với cô ta nhỉ?

Thẩm Tinh Châu lảo đảo, do dự hồi lâu mới trượt tay nghe máy.

Có lẽ sợ tôi hiểu lầm, anh ta bật loa ngoài.

Sau khi cuộc gọi được kết nối, anh ta nghiến răng nghiến lợi: “Nói! Rốt cuộc cô còn muốn giở trò gì nữa, chẳng lẽ tôi bị cô hại vẫn chưa đủ thảm sao?”

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng khóc yếu ớt: “Tinh Châu, xin... xin lỗi... là em phụ anh... em đ/au quá...”

Sắc mặt Thẩm Tinh Châu thay đổi hoàn toàn.

“Em bị sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”

Điện thoại bên kia như bị ai đó lấy đi: “Chào anh Thẩm, tôi là bạn của Y Y, tối nay khi cô ấy ra ngoài không may bị trúng đạn lạc từ cuộc ẩu đả của đám c/ôn đ/ồ trên phố, viên đạn xuyên qua bụng trái của cô ấy...”

Lời bên kia còn chưa dứt, Thẩm Tinh Châu đã run như cầy sấy.

Ngay sau đó, đôi chân anh ta mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.

Thẩm Tinh Châu gần như bò trườn để rời khỏi chỗ tôi.

Một tuần sau, Thẩm Tinh Châu gửi tin nhắn cho tôi.

Nghe nói viên đạn đó đã làm tổn thương tử cung và buồng trứng của Đường Y Y, cả đời này cô ta có lẽ không thể mang th/ai được nữa.

Người chồng cũ ở nước ngoài của Đường Y Y biết tin, lại một lần nữa đề nghị ly hôn với cô ta.

Một tháng sau, Thẩm Tinh Châu đưa Đường Y Y đang yếu ớt về nước.

Anh ta không còn tìm tôi để bàn chuyện tái hôn nữa.

Không lâu sau, một người bạn thời đại học gửi cho tôi tấm thiệp mời, anh ta đầy thắc mắc: “Giang Nhiễm, cậu và Thẩm Tinh Châu ly hôn rồi à? Sao anh ta đột nhiên lại mời tớ tham dự đám cưới của anh ta, mà lại còn là đám cưới với Đường Y Y?”

Tôi mở tấm thiệp đó ra phóng to xem.

Nét chữ trên đó tôi nhận ra, tất cả đều là Thẩm Tinh Châu tự tay viết.

Nhớ lại lúc tôi và anh ta kết hôn, tất cả đều là do tôi viết thiệp mời.

Yêu và không yêu, rõ ràng đến thế là cùng.

Tôi quay lại khung chat, trả lời: “Đúng vậy, mình và anh ta đã ly hôn hơn hai năm rồi.”

Người bạn không nói gì thêm.

Có lẽ cũng chẳng biết nên nói gì nữa.

Tôi dùng số vốn trong tay mở một homestay gần khu danh lam thắng cảnh ở thành phố bên cạnh, nơi chính quyền đang đẩy mạnh phát triển du lịch.

Homestay của tôi rộng hơn trăm mẫu, có quán cà phê, tiệm bánh ngọt, khu vui chơi gia đình, hồ bơi, v.v.

Lượng khách khá ổn.

Vì thiết kế và phong cách phục vụ đ/ộc đáo, dần dần nơi đây trở thành địa điểm check-in nổi tiếng.

Vì công việc bận rộn, những chuyện cũ năm xưa tôi đã quên gần hết.

Gặp lại Đường Y Y và Thẩm Tinh Châu đã là hai năm sau.

Lại một ngày Thanh Minh, tôi quay về tảo m/ộ.

Sáng sớm, mưa phùn lất phất.

Điều tôi không ngờ tới nhất chính là gặp Thẩm Tinh Châu tại nghĩa trang.

Tôi nhíu mày, nhưng không hề nổi gi/ận.

Những chuyện rác rưởi giữa tôi và anh ta, tôi không muốn làm ầm ĩ trước mặt người đã khuất.

Trên đường xuống bãi đỗ xe, Thẩm Tinh Châu lên tiếng phía sau tôi.

“Cuối cùng vẫn là anh sai, là anh phụ em, phụ cuộc hôn nhân của chúng ta.”

Những lời này tôi không muốn nghe.

Hơn nữa, đều là chuyện cũ rích, nhắc lại còn có ý nghĩa gì.

“Đã qua rồi, bây giờ tôi sống rất tốt, tốt hơn nhiều so với lúc còn kết hôn với anh.”

Thẩm Tinh Châu im lặng một lúc, rồi lên tiếng: “Anh và Y Y kết hôn chưa đầy một năm đã ly hôn, là mẹ anh không đồng ý, bà không thể chấp nhận việc Y Y không thể sinh con.”

Bước chân tôi khựng lại, trong lòng không tránh khỏi dâng lên nỗi bi thương.

Người đàn ông này, vẫn ích kỷ hèn hạ như ngày nào.

“Vậy là anh đứng về phía mẹ anh, rồi ly hôn với Đường Y Y?” Lời tôi đầy vẻ kh/inh bỉ.

Sắc mặt Thẩm Tinh Châu khó coi: “Ly hôn là do Y Y đề nghị, tính cách cô ấy không chịu nổi những lời mỉa mai của mẹ anh. Tính cách cô ấy không giống em, mẹ anh không thích cô ấy.”

“Thẩm Tinh Châu, tôi thật sự coi thường anh.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm