“Nếu anh có thể giữ vững lập trường, bảo vệ Đường Y Y phía sau mình, có lẽ tôi còn coi trọng anh thêm vài phần. Nhưng anh, thật sự khiến tôi cảm thấy buồn nôn. Chỉ cần nghĩ đến việc tôi từng chung chăn gối với anh suốt năm năm, tôi đã không nhịn được mà muốn nôn.”
Thẩm Tinh Châu ngụy biện: “Là cô ấy phản bội anh trước. Thời đại học, vì muốn xuất ngoại mà cô ấy không chút do dự chia tay anh. Sau khi khỏi b/ệnh, cô ấy cũng lập tức quay về nước ngoài. Đối với cô ấy, anh chẳng qua chỉ là một kẻ dự phòng.”
Tôi cười mỉa mai: “Vậy nên, hai người mới đúng là một đôi trời sinh, chia tay thật khiến người ta phải nuối tiếc thay.”
Có lẽ vì sự châm chọc và chán gh/ét của tôi quá rõ ràng, Thẩm Tinh Châu như bị kim đ/âm, lúng túng đứng ch/ôn chân tại chỗ.
Anh ta nói: “Anh không biết mọi chuyện sẽ phát triển đến mức này. Lúc đầu cô ấy nói bị u/ng t/hư giai đoạn cuối, anh chỉ muốn giúp cô ấy hoàn thành tâm nguyện thôi, anh chưa từng nghĩ đến việc thực sự ly hôn với em.”
Tôi tiếp tục bước đi.
“Sao anh lại không biết chuyện sẽ đến nông nỗi này chứ? Anh chỉ là không ngờ bản thân mình lại rơi vào cảnh thê thảm như vậy thôi, đúng không?”
Thẩm Tinh Châu đ/au đớn khom lưng, cả người như bị rút hết sức sống.
Anh ta lẩm bẩm: “Nhưng anh chưa từng nghĩ, em sẽ thực sự rời bỏ anh.”
Tôi ngẩng đầu nhìn trời, thở dài một tiếng thật sâu.
Nhớ lại lời thề trong ngày cưới, rằng sẽ bên nhau trọn đời trọn kiếp, dù ốm đ/au hay khỏe mạnh, dù nghèo hèn hay giàu sang.
Nhưng sau đó, là ai đã buông tay người kia trước?
…
Kể từ lần đó, tôi không còn gặp lại Thẩm Tinh Châu nữa.
Chỉ là có nghe được hai tin tức về anh ta.
Một lần là tại đám cưới của Đường Y Y, anh ta đến quậy phá tan tành, sự việc này còn bị người ta quay video tung lên mạng.
Đúng là một vòng nhân quả, chẳng ai có kết cục tốt đẹp.
Lần khác là khi anh ta vào làm ở công ty mới, trong lúc đàm phán với khách hàng vì bất đồng quan điểm, anh ta đã dùng chai rư/ợu đ/ập vào đầu khách hàng.
Người từng đứng trên đỉnh cao, sao có thể cam tâm cúi đầu khúm núm chứ?
Nhưng tất cả đều chẳng còn liên quan đến tôi nữa.
Dòng chảy thời gian đẩy chúng ta về phía trước.
Bánh xe lăn bánh, ngh/iền n/át những ký ức năm xưa.
Chúng ta lao về phía những biển người khác biệt, từ nay về sau, không còn giao điểm.