“Rõ ràng là do ông không thể phục chế khiến cổ vật suýt chút nữa bị th/iêu hủy. Bây giờ tôi làm được rồi, ông dựa vào đâu mà lật lọng?”
“Dựa vào việc ở đây tôi chỉ tuyển những sinh viên có năng lực!”
Đầu ngón tay ông ta gõ lên mặt bàn, tiếng “cộp cộp” vang lên.
“Dựa vào việc tôi phải dùng chính bản lĩnh của mình mới ngồi được ở vị trí này!”
“Ông...”
Đối mặt với sự mỉa mai hết lần này đến lần khác, mặt tôi đỏ bừng, đôi môi r/un r/ẩy không ngừng.
Đúng lúc đang giằng co, một sinh viên trẻ vội vã chạy tới.
“Thầy Chu, không xong rồi! Khâu trưng bày chiếc đỉnh Ngũ Th/ù văn thời Đông Hán đã xảy ra vấn đề! Thân đỉnh cứ lắc lư không ngừng trên giá, không sao đứng vững được!”
“Có phải giá đỡ gặp vấn đề không?”
Chu Trường Canh đẩy kính, giọng điệu thản nhiên.
Sinh viên nọ gấp đến mức sắp khóc.
“Chúng em đã dùng máy đo kiểm tra rồi, giá đỡ và đế đỉnh khớp nhau hoàn toàn. Nhưng không hiểu sao chiếc đỉnh cứ không đứng vững được, vừa buông tay ra là đổ!”
Trong lúc nói chuyện, hai trợ lý phía sau đã đeo găng tay, cẩn thận đặt chiếc đỉnh lên bàn.
Ngay giây tiếp theo sau khi trợ lý buông tay, chiếc đỉnh mất kiểm soát đổ nhào về phía sau bên phải.
May mà trên bàn có trải một lớp đệm mút dày, cổ vật mới không bị hư hại.
Chu Trường Canh cầm kính lúp kiểm tra kỹ lưỡng, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
“Chiếc đỉnh này do chính tay tôi phục chế, tuyệt đối không có vấn đề gì. Phần đế cũng được đặt làm riêng theo kích thước của nó, khớp với bốn chân đỉnh không sai một ly. Tại sao lại không đứng vững được nhỉ? Chẳng lẽ do trọng lượng quá nhẹ?”
Nói đoạn, ông ta cầm cuốn từ điển Hán ngữ dày cộp trên bàn bỏ vào trong đỉnh, muốn dùng sức nặng của cuốn từ điển để đ/è nó xuống mặt bàn.
Kỳ lạ thay, chiếc đỉnh lại càng lắc lư dữ dội hơn, đến mức hất văng cả cuốn từ điển dày cộp ra ngoài.
Cuốn từ điển rơi xuống đất, phát ra tiếng động giòn giã.
Ông ta tiếp tục thử với những vật dụng khác, nhưng kết quả đều như nhau.
Đối mặt với tình cảnh bất thường này, Chu Trường Canh không kìm được mà nhíu mày. Ông ta tựa nửa người vào mép tủ trưng bày, đầu ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn. Ánh mắt liếc qua tôi, trong mắt lóe lên một tia sáng kỳ quái.
Tôi gi/ật thót, bỗng dưng có một dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, giây tiếp theo, tôi nghe thấy ông ta lớn tiếng nói:
“Cô không phải có năng lực vượt trội, có thể phục chế cả những cổ vật mà tôi cũng khó lòng phục chế sao? Chi bằng lên đây giải quyết thử xem, cũng để cho giáo sư như tôi được mở mang tầm mắt.”
“Thầy Chu, việc này...”
Sinh viên trẻ kia gi/ật mình, ánh mắt nghi hoặc đảo qua lại giữa tôi và Chu Trường Canh.
Chu Trường Canh xua tay, chậm rãi nói:
“Cô sinh viên năm nhất cùng trường này, vừa rồi đã dựa vào năng lực chuyên môn cứng rắn để phục chế món đồ sơn mài mà cả tôi cũng bó tay. Chắc hẳn cô ấy cũng có cách giải quyết vấn đề của chiếc đỉnh này.”
Ông ta bước tới hai bước, nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt.
“Cô không phải rất tự tin vào năng lực của mình sao? Không phải luôn nghi ngờ, phủ nhận phán đoán của tôi sao? Vậy thì tôi cho cô cơ hội chứng minh điều đó.”
Tôi bị dồn vào góc đài trưng bày, tim đ/ập như nổi trống. Đó là sự phấn khích vì sắp được vả mặt ông ta!
“Đi lên đi!”
Chu Trường Canh kéo mạnh tôi tới bên bàn, nhét chiếc kính lúp vào tay tôi một cách th/ô b/ạo.
“Hãy cho chúng tôi thấy năng lực chuyên môn của cô đi! Vả mặt tôi thật mạnh vào! Hãy để tôi biết mình đã bỏ lỡ một thiên tài ưu tú đến nhường nào!”
Mép bàn cứng nhắc làm cổ tay tôi đ/au điếng. Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đỉnh Ngũ Th/ù văn thời Đông Hán trên bàn, chờ đợi nó lên tiếng.
Dưới đài, hàng ngàn hàng vạn con mắt nhìn tôi, nhưng chiếc đỉnh lại im lặng như tờ!
Tôi không có cơ hội hỏi riêng, mà nó cũng không phải kẻ lắm lời như món đồ sơn mài trước đó. Tôi nhất thời rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Thấy tôi đứng im hồi lâu, Chu Trường Canh khoanh tay, bước đến trước mặt tôi, khóe mắt lộ rõ nụ cười đắc thắng.
“Sao nào? Hết cách rồi à? Tôi dạy học hơn 40 năm, loại sinh viên như cô tôi gặp nhiều rồi. Tâm cao hơn trời, biết vài danh từ chuyên môn, đọc vài cuốn sách khảo cổ là tưởng mình là thiên tài. Hão huyền, không coi người lớn ra gì, đúng là loại cặn bã, sâu mọt trong giới phục chế cổ vật!”
Cơn gi/ận tích tụ của ông ta dường như đã tìm được lối thoát, muốn trút hết những lời lẽ khó nghe nhất ra.
“Đồ rác rưởi! Khối u đ/ộc hại! Học viện Mỹ thuật Kinh Thị cảm thấy nh/ục nh/ã vì có loại sinh viên như cô! Còn trẻ mà đã vọng tưởng bước một bước lên trời, cũng không tự cân nhắc xem mình nặng bao nhiêu cân!”
Bị nhục mạ trước bàn dân thiên hạ, tôi x/ấu hổ đến mức mặt đỏ bừng. Lúc này, chỉ có cách phục chế thành công chiếc đỉnh trên bàn mới có thể rửa sạch vết nhơ.
Tôi hít sâu một hơi, nén lại sự cay đắng nơi khóe mắt và lòng c/ăm phẫn trong tim. Không màng đến ánh mắt người khác, tôi cúi đầu đỡ lấy bốn chân đỉnh, hạ thấp giọng:
“Rốt cuộc anh khó chịu ở đâu, nói cho tôi biết được không? Nói cho tôi biết, tôi có thể giúp anh.”
Đáp lại tôi chỉ là sự im lặng vô tận, làm cho tiếng xì xào bàn tán dưới đài càng trở nên rõ mồn một.
“Giáo sư Chu có phải hơi quá đáng không? Dù sao cũng chỉ là một cô bé.”
“Đây là phục chế cổ vật đấy! Sơ sẩy một chút là tổn thất cả trăm triệu, dựa vào cô ta mà gánh vác trách nhiệm nổi sao?”
“Theo tôi thấy, giáo sư Chu vẫn còn nhân từ lắm đấy.”