“Sư phụ là người truyền đạo, thụ nghiệp, giải hoặc. Thế nhưng ông lại lợi dụng thân phận thầy giáo để tùy ý hạ thấp và s/ỉ nh/ục sinh viên. Một người như ông mà cũng được gọi là thầy, vậy thì chị gái hoàng hậu ăn dưa muối, chắc cũng chẳng có ai bận tâm đâu nhỉ?”
Tuôn ra một tràng như sú/ng liên thanh, tôi trút sạch nỗi uất ức trong lòng. Cảm giác vô cùng sảng khoái, đến cả giọng điệu cũng tự nhiên trở nên nhẹ nhàng.
“Giáo sư Chu, ông thấy sao?”
Chu Trường Canh nghe ra tôi đang mượn chuyện “ăn dưa muối” để mỉa mai ông ta. Sắc mặt ông ta từ xanh chuyển sang đỏ, rồi từ đỏ sang tím. Nhưng dù sao cũng là bậc thầy, ông ta đảo mắt một vòng, chỉ trong chốc lát đã có cách đối phó.
“Tôi thừa nhận, thái độ trước đó của tôi có phần xúc phạm. Nhưng đó cũng là vì quá lo lắng cho sự an toàn của cổ vật mà thôi.”
Ông ta tiện tay vứt gói dưa muối lên bàn, chỉnh lại bộ vest lộn xộn, khôi phục dáng vẻ nho nhã, thản nhiên như trước.
“Mỗi món cổ vật đều là vật mang tải của văn minh, là lời chú giải cho lịch sử. Giá trị nghiên c/ứu mà nó chứa đựng là không thể đong đếm. Hôm nay là lần đầu chúng ta gặp mặt, tôi nghi ngờ năng lực của một sinh viên năm nhất mà mình không hề biết rõ là điều hợp tình hợp lý. Suy cho cùng, tôi cũng là vì sự an toàn của cổ vật và sự phát triển của văn minh mà thôi.”
Nói đoạn, ông ta dừng lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khó phát hiện.
“Tuy nhiên, tôi khá tò mò. Một sinh viên năm nhất như em, làm sao nhìn ra chiếc đỉnh này là một cái vại muối dưa?”
Câu hỏi của ông ta cũng là thắc mắc của tất cả mọi người có mặt tại đó. Trong giây lát, du khách đồng loạt chĩa ống kính về phía mặt tôi, nhao nhao hùa theo.
“Đúng đó em ơi, làm sao em nhìn ra được vậy?”
“Em có thực sự nhìn ra bằng năng lực của mình không? Hay là do may mắn?”
“Vấn đề mà cả chuyên gia hàng đầu như giáo sư Chu cũng không giải quyết được, rốt cuộc em đã dùng cách nào?”
......
Ngay cả giám đốc bảo tàng vốn im lặng nãy giờ cũng bước tới vỗ vai tôi, ánh mắt tràn đầy hy vọng.
“Em sinh viên này, em hãy chia sẻ với mọi người đi. Kiến thức sẽ trở nên sâu sắc hơn nhờ sự chia sẻ mà.”
Tôi nhìn nụ cười vừa mãn nguyện vừa ngưỡng m/ộ của giám đốc, cổ họng như bị một cục bông chặn lại. Giờ mới muộn màng nhận ra mình đã làm một việc ng/u ngốc đến thế nào.
Tôi có thể nói gì đây? Nói rằng tôi có thể nghe thấy đồ vật nói chuyện? Chắc chắn sẽ bị coi là kẻ t/âm th/ần và bị tóm ngay tại chỗ. Nhưng ngoài cách đó ra, tôi còn có thể giải thích thế nào nữa?
Thấy tôi im lặng hồi lâu, tiếng xì xào dưới đài dần chuyển thành nghi vấn, từng đợt từng đợt như sóng thần ập tới.
“Cô ta bị sao vậy? Chuyện này có gì khó nói đâu?”
“Không rõ, chứ nếu tôi có bản lĩnh đó, tôi đã khoe cho cả thế giới biết rồi.”
“Tôi thấy có gì đó mờ ám.”
“Bỏ chữ “thấy” đi, chắc chắn là có mờ ám. Nếu không, một sinh viên mới làm sao giải quyết được bài toán khó mà chuyên gia cũng bó tay.”
Thấy tôi bị dồn vào thế bí, tâm trạng Chu Trường Canh vô cùng mỹ mãn, đến cả bầu không khí căng thẳng lúc nãy cũng dịu đi.
“Chia sẻ một chút đi em, nếu không rất dễ bị người khác hiểu lầm là dựa vào may mắn. Hơn nữa đây không chỉ là năng lực của cá nhân em, mà còn liên quan đến sự tiến bộ của ngành phục chế cổ vật nữa! Có thể đóng góp cho sự phát triển lịch sử văn minh nhân loại, bao nhiêu người muốn mà không được đấy!”
Một chiếc mũ chụp lên đầu như vậy đã hoàn toàn dồn tôi vào đường cùng, không nói không được. Tôi nhìn chằm chằm vào thân đỉnh suy nghĩ một lát, trong lòng đã có chủ ý. Tôi mở miệng bắt đầu nói hươu nói vượn.
“Mọi người đều biết đỉnh là một trong những công cụ quan trọng trong nghi lễ tế tự thời cổ đại. Công dụng chính của nó là dùng để nấu thức ăn dâng cúng. Những chiếc đỉnh dùng để nấu thức ăn bình thường, thành trong thường có màu xám đen hoặc còn sót lại vết muội than không đều. Nhưng mọi người hãy nhìn thành trong của chiếc đỉnh này, nó lại hiện lên một lớp gỉ sét mịn màu xanh lục đậm. Đây là kết quả của việc bị nước muối ăn mòn trong thời gian dài.”
Theo lời giải thích của tôi, nhiếp ảnh gia trong phòng triển lãm đã chĩa ống kính vào thành trong của chiếc đỉnh. Trên màn hình lớn chiếm trọn một bức tường, hiện rõ những vết gỉ sét màu xanh lục đậm bám trên thành trong của đỉnh. Trong chớp mắt, cả phòng trầm trồ kinh ngạc.
Tôi nói tiếp:
“Đồ dùng tế tự thông thường vì đại diện cho kênh giao tiếp với thần linh nên được bảo quản cực kỳ hoàn hảo. Dù trải qua hàng ngàn năm cũng chỉ xuất hiện tình trạng oxy hóa tự nhiên. Nhưng chiếc đỉnh Ngũ Th/ù văn thời Đông Hán này, cạnh quai đỉnh có hai vết lõm không đều. Nếu ai ở đây từng muối dưa sẽ biết, đây là vết mòn do dây thừng tạo ra khi buộc miệng vại dưa muối.”
Nhiếp ảnh gia tiếp tục chuyển ống kính xuống phía dưới quai đỉnh, hiện ra vô số vết mòn sâu nông khác nhau. Tất cả những nghi ngờ lập tức tan biến, thay vào đó là những tràng pháo tay nhiệt liệt và dồn dập của du khách.
“Anh hùng xuất thiếu niên, giới phục chế cổ vật sắp chào đón một thiên tài thực thụ rồi.”
“Đọc tiểu thuyết trên mạng không uổng phí, cuối cùng cũng gặp được thánh nữ tông môn trong truyền thuyết rồi.”
Tôi vuốt phẳng vạt áo, cúi đầu chào khán giả dưới đài một cách lịch sự, rồi ngẩng đầu nhìn Chu Trường Canh. Chỉ thấy sắc mặt ông ta trắng bệch như tờ giấy, thân hình r/un r/ẩy như cầy sấy khi đối diện với ánh mắt tự tin và đắc thắng của tôi.