Thực ra chẳng có lý do gì đặc biệt cả.

Thích một việc gì đó, vốn dĩ không cần quá nhiều lời giải thích.

Sau khi hoàn tất thủ tục báo danh buổi sáng, bên ngoài bỗng đổ mưa.

Tôi đứng bên hành lang, nhìn những sợi mưa trượt dài qua lớp kính, trong khoảnh khắc, tâm trí tôi bỗng trở nên trống rỗng.

Những chuyện xảy ra trong mấy tháng qua, hỗn lo/ạn như một cơn á/c mộng.

Không đúng, phải nói là một vở kịch ồn ào đến nhức cả đầu mới đúng.

Tôi lại nhớ đến Lâm Uyển Nghi.

Trong đợt tuyển chọn ban đầu, cô ta là người đứng thứ hai.

Nếu cô ta không chạy đến tố cáo tôi, cứ an phận làm nội dung của mình, dựa vào nền tảng ba trăm nghìn người theo dõi đó, cũng không phải là không có cơ hội tự mở ra con đường riêng.

Nhưng cô ta lại chọn cách h/ủy ho/ại tôi.

Kết cục là, người bị h/ủy ho/ại lại chính là bản thân cô ta.

Thứ gọi là b/ạo l/ực mạng, ngưỡng cửa thực sự quá thấp.

Thấp đến mức ai cũng có thể nhặt đ/á lên ném.

Nực cười hơn là, rất nhiều người khi ném đ/á vào người khác, căn bản không hề nghĩ rằng mình đang làm tổn thương ai đó.

Lâm Uyển Nghi được fan tung hô quá lâu, cũng đứng ở vị trí quá cao.

Có lẽ cô ta chưa từng nghĩ tới, những người có thể nâng cô ta lên, một khi quay đầu, cũng có thể khiến cô ta ngã đ/au đớn hơn gấp bội.

Nếu cô ta không phải là một blogger, chuyện này có lẽ chỉ ồn ào trong một nhóm nhỏ.

Danh tiếng của cô ta, cũng chưa chắc đã tệ hại đến mức này.

Nhưng giờ đây đã khác rồi.

Cô ta đã chẳng còn lại gì cả.

Cô ta có hối h/ận không?

Có lẽ là có.

Có lẽ là chẳng hề.

Nhưng những điều đó, đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.

Khi bước đến dưới chân tòa nhà ký túc xá nhân viên, tôi dừng chân, ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Mưa đã tạnh từ lâu.

Ánh sáng trời rất trong, gió thổi trên mặt cũng thật nhẹ nhàng.

Sự trong sạch.

Đây chẳng phải là kết quả mà tất cả mọi người vẫn luôn miệng hô hào muốn có sao?

Tôi khẽ cong môi, rồi đẩy cửa bước vào trong tòa nhà.

Hoàn

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm