Khi yêu, tôi rất quấn người, gặp mặt là phải nắm tay, xa nhau phải báo cáo lịch trình, trước khi ngủ phải có nụ hôn chúc ngủ ngon. Nhưng Cố Diễn thì ngược lại hoàn toàn, anh ấy có ranh giới cá nhân cực kỳ nghiêm ngặt.

Anh ấy nói nắm tay sẽ đổ mồ hôi, rất bẩn, nên chưa bao giờ nắm lại tay tôi.

Anh ấy nói hôn nhau không vệ sinh, mỗi lần tôi đòi hôn, anh ấy đều quay lưng đi.

Anh ấy nói những chia sẻ vụn vặt hàng ngày của tôi rất vô bổ, bảo tôi sau này đừng làm lãng phí thời gian của anh ấy nữa.

Đối mặt với sự hụt hẫng của tôi, anh chỉ bình thản nhìn tôi.

“Anh đi làm về đúng giờ, lương tháng nộp đủ cả, chẳng phải đó là minh chứng tốt nhất cho tình yêu sao?”

Thế là tôi mất năm năm để tự thuyết phục bản thân rằng anh ấy chỉ là người khô khan, không lãng mạn.

Cho đến khi xếp hàng khám th/ai, tôi lướt thấy một bài đăng.

“Cảm giác khi yêu một người theo phản xạ sinh lý là gì?”

Câu trả lời được nhiều lượt thích nhất viết rằng:

“Đó là phản ứng bản năng của cơ thể, giống như thiếu nước thì sẽ khát, thiếu vitamin thì sẽ thèm trái cây...”

“Cô ấy nói chuyện với tôi, tôi nhìn chằm chằm vào môi cô ấy mà cũng thấy khát. Tôi vốn không thích chia sẻ, nhưng khi nói chuyện với cô ấy, tôi ước một ngày có 25 tiếng.”

Bên dưới là một bình luận nổi bật:

“Ý anh là, anh thích em theo phản xạ sinh lý đúng không?”

“Không chỉ mỗi ngày nói nhảm nhiều như vậy, làm anh thức khuya, mà hôm đó em còn thực sự muốn lén hôn anh!”

Phía dưới là hai tấm ảnh chụp màn hình đoạn chat chi chít chữ.

Họ nói về chú chó nhỏ bên đường, những đám mây trên bầu trời, ly cà phê đắng ngắt...

Nhìn những chia sẻ ấm áp đó, tôi rất ngưỡng m/ộ.

Cho đến khi tôi nhận ra ảnh đại diện trong đoạn chat đó.

Một là Cố Diễn.

Một là cô bạn thân của tôi.

Số khám th/ai đã gọi đến tên tôi.

Tôi sững người một chút, rồi lên tiếng hỏi: “Xin lỗi, cho hỏi làm sao để đặt lịch phẫu thuật bỏ th/ai ạ?”

...

Bác sĩ phòng khám nhìn tôi một cái.

“Đã bàn bạc kỹ với chồng chưa?”

Tôi nhìn vào khung chat với Cố Diễn.

Tin nhắn cuối cùng là tôi gửi cho anh ấy ba ngày trước:

“Tháng này em chưa thấy đến kỳ, anh nói xem tại sao nhỉ, em muốn đi b/ệnh viện một chuyến.”

Lúc đó tôi vừa phát hiện mình mang th/ai, muốn để anh ấy tự đoán ra bất ngờ này, rồi sau đó tôi có thể thuận miệng hỏi khi nào anh ấy mới cưới tôi.

“Uống nhiều nước ấm vào.”

Trước đó nữa, toàn là những câu chuyện cười tôi chia sẻ, những nỗi phiền muộn trong công việc, những nơi tôi muốn cùng anh đi tới...

Mỗi tin nhắn đều nhận lại sự hời hợt như nhau.

Từ trái nghĩa của “thích theo phản xạ sinh lý”, chắc là “gh/ét theo phản xạ sinh lý” nhỉ?

Tôi nhìn bác sĩ rồi mỉm cười.

“Không có chồng, không cần bàn bạc.”

Ca phẫu thuật được xếp vào năm ngày sau.

Về đến nhà đã là buổi chiều.

Phương Tình nghỉ việc đổi chỗ làm, đã ở nhờ nhà tôi gần một tháng nay.

Vừa vào cửa, tôi đã thấy Phương Tình và Cố Diễn đứng ở cửa bếp.

Phương Tình dùng đôi đũa cô ấy vừa nếm thử, gắp miếng sườn đưa cho Cố Diễn ăn.

Anh ấy ăn, còn khen một câu ngon.

Tôi hơi thẫn thờ, trước đây khi nấu canh, tôi cũng vô thức muốn đưa cho Cố Diễn nếm thử.

Nhưng phản ứng của anh ấy lại rất gay gắt.

“Giữa người yêu với nhau không chú trọng thói quen vệ sinh sao? Như vậy thật kinh t/ởm.”

Lần đó lực tay anh ấy khá mạnh, làm đổ cả bát canh.

Canh nóng đổ hết lên tay tôi, sưng tấy suốt hai tuần.

Tôi thấy mình thật m/ù quá/ng.

Họ dính lấy nhau như vậy, mà tôi lại chẳng mảy may nghi ngờ.

Dù sao một người là người yêu năm năm của tôi, một người là bạn thân 20 năm.

Tiếng đóng cửa thu hút sự chú ý trong bếp.

Phương Tình bưng nồi sườn ra.

“Ảnh, về đúng lúc lắm, tớ vừa làm món sườn xào chua ngọt, cậu nếm thử đi.”

Cô ta cố ý đổi một đôi đũa khác, ngại ngùng cười với tôi.

“Đôi đũa kia tớ với anh ấy dùng rồi, không đưa cậu dùng đâu, sợ cậu để ý.”

“Tớ với anh ấy”, nghe như thể tôi mới là người ngoài cuộc.

Tôi chỉ muốn về phòng, sợ nói thêm một câu nữa sẽ lộ hết cảm xúc.

“Không đói.”

Cố Diễn hơi nhíu mày, gắp một miếng sườn đặt trước mặt tôi.

“Phương Tình cất công làm đấy, đừng phụ lòng người ta.”

Tôi nhìn anh, bỗng nhiên muốn bật cười.

Tôi không ăn được th!t heo, hồi nhỏ từng bị ép ăn nên để lại phản ứng căng thẳng.

Có lần đi ăn cùng Cố Diễn, không để ý nên ăn phải chút vụn th!t, tôi nôn đến mức suýt sốc.

Cố Diễn là người đưa tôi vào b/ệnh viện.

Mà Phương Tình, bạn nối khố 20 năm của tôi, cô ta cũng biết điều đó.

Cố Diễn thấy tôi không động đũa, mày càng nhíu ch/ặt hơn.

“Cô đối xử với khách khứa thế à?”

Phương Tình vội vàng giảng hòa:

“Chắc là do không ngon miệng, không sao đâu, không sao đâu.”

Tôi nh/ốt mình vào phòng, vẫn không kìm được mà khóc.

Tôi không hiểu nổi.

Cố Diễn gh/ét tôi theo phản xạ sinh lý, vậy tại sao còn ở bên tôi.

Còn Phương Tình, tôi quen biết 20 năm, bố cô ta hay đá/nh người, chưa bao giờ quan tâm đến cô ta.

Là tôi cho cô ta bánh mì, tặng đồ chơi, đưa cô ta đi học... vậy tại sao lại đi cư/ớp bạn trai của tôi chứ.

Mười một giờ đêm, Cố Diễn vào phòng, tôi mới thu xếp lại cảm xúc.

Nhưng vừa tắm xong, Phương Tình đã đến gõ cửa.

“Cố Diễn, tớ vừa lướt thấy một bài đăng này, buồn cười ch*t mất, anh ra xem đi.”

Cố Diễn vừa nằm xuống đã định đứng dậy đi ra.

Tôi chặn lại.

“Đêm hôm khuya khoắt gọi anh ra ngoài, cô ta có chút ranh giới nào không?”

“Nghe người khác kể chuyện cười, anh không thấy lãng phí thời gian sao?”

Anh không nhìn tôi, vén chăn xuống giường.

“Không được thất lễ với khách.”

“Hơn nữa, bọn anh nói chuyện hợp ý, thì không phải là lãng phí thời gian.”

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tôi nghe thấy tiếng cười của Phương Tình ngoài hành lang.

“Em nói cho anh nghe, cái này đặc biệt buồn cười...”

Tôi lấy tay che mắt lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm