Trong phòng khách, một đám người đang ngồi, trên bàn trà bày đầy bia và đồ ăn vặt. Phương Tình đứng dậy đón tôi, cứ như thể cô ta là nữ chủ nhân của căn nhà này, giới thiệu với tôi:
“Sơ Ảnh về rồi à? Đây đều là bạn của Cố Diễn cả.”
“Mọi người tụ tập một chút cho thoải mái thôi mà.”
Cô ta hạ thấp giọng giải thích với tôi:
“Tớ chưa tìm được việc làm nên Cố Diễn cố ý giới thiệu bạn bè của anh ấy cho tớ, muốn giúp tớ đi cửa sau một chút.”
Thật là rộng lượng làm sao.
Ba năm trước, phòng thí nghiệm của tôi và Cố Diễn tình cờ có hợp tác. Có lần bắt gặp anh, tôi định chào hỏi thì anh lại làm ngơ như không quen biết tôi. Về nhà, anh còn bảo tôi phải chú ý chừng mực:
“Anh không muốn người trong phòng thí nghiệm biết mối qu/an h/ệ của chúng ta, rồi lại nói anh sắp xếp bạn gái mình vào để tư lợi!”
Nhưng hóa ra, chỉ là vì anh cần phải tránh hiềm nghi với tôi mà thôi.
Tôi ngồi ở vị trí ngoài cùng của ghế sofa, Cố Diễn chủ động kể lại những chuyện x/ấu hổ hồi nhỏ. Phương Tình ngạc nhiên mở to mắt: “Hồi nhỏ anh thực sự đã làm chuyện này sao?”
Cố Diễn đáp: “Thật mà, bố mẹ anh sau đó không cho anh vào bếp nữa luôn.”
Phương Tình cười nghiêng ngả.
Tôi chưa từng nghe câu chuyện này. Cố Diễn không thích tôi hỏi thăm chuyện riêng tư của anh. Nhưng bây giờ, để Phương Tình không cảm thấy ngại ngùng, anh lại chủ động chia sẻ với tất cả mọi người.
Một nam đồng nghiệp đeo kính bỗng nhiên lên tiếng:
“Phương Tình và lão Cố hợp nhau thế, cậu nên dạy bảo Sơ Ảnh nhiều vào. Nhìn hai người họ bên nhau năm năm rồi mà cứ như người dưng nước lã.”
Tất cả mọi người đều cười. Tôi cũng cười. Đúng vậy, giữa tôi và Cố Diễn, tôi đã diễn vở kịch đ/ộc thoại suốt năm năm qua.
Tiệc tàn nửa chừng, bia hết sạch. Phương Tình đứng dậy định đi m/ua. Nhiều người cùng lúc bảo không cần, để cô ta ngồi đó, rồi bảo tôi đi m/ua.
“Chị dâu đi m/ua đi, dù sao chị cũng không góp chuyện được.”
Cố Diễn cũng gật đầu:
“Em đi đi, Phương Tình đang nói chuyện vui, đừng làm mất hứng của cô ấy.”
Tôi đứng phắt dậy rồi bước ra ngoài. Tôi không muốn m/ua bia gì cả, tôi chỉ là thấy hơi khó thở mà thôi.
Tôi đợi rất lâu mới quay về. Mọi người đã giải tán gần hết. Phòng khách bừa bãi tan hoang. Tàn th/uốc, vỏ lạc, lon bia, trái cây ăn dở vương vãi khắp nơi.
Cố Diễn thản nhiên sai bảo tôi:
“Em dọn dẹp phòng khách đi, Phương Tình bị đ/au lưng, không cúi xuống được.”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh:
“Lưng em cũng đ/au.”
Phương Tình vội vàng đứng dậy: “Không sao đâu, để tớ dọn, tớ chỉ hơi mỏi lưng thôi, không vướng bận gì đâu.”
Cố Diễn ấn cô ta ngồi xuống ghế sofa, rồi quay sang nhìn tôi:
“Lưng em đ/au khi nào thế?”
Tôi nhìn anh. Lưng tôi từng bị thương. Ba năm trước khi quyết định sống chung, Cố Diễn nói rằng ngay cả trong tình yêu, tôi cũng phải học cách đ/ộc lập. Thế nên lúc chuyển nhà, tôi tự mình khiêng một cái thùng lớn rồi đ/ập mạnh vào tủ sắt. Lưng bị tổn thương đ/ốt sống, phải nằm trên giường nửa tháng.
Tôi bất ngờ vung mạnh chai bia xuống đất. Phương Tình hét lên một tiếng.
“Không phải tớ đã nói là để tớ dọn sao, Sơ Ảnh, cậu nổi gi/ận cái kiểu gì thế?”
Tôi bình tĩnh nhìn vào mặt Phương Tình:
“Phương Tình, những năm qua, có điều gì tớ làm có lỗi với cậu không?”
Đối với cô bạn thân này, tôi đã làm đến mức cực hạn. Mùa đông năm ấy, cô ta bị viêm dạ dày cấp tính giữa đêm, không gọi được xe, tôi cõng cô ta đến b/ệnh viện, đầu gối trầy xước m/áu me be bét. Năm tốt nghiệp, bố cô ta đến trường đòi tiền, tôi đã vét sạch hai vạn tệ tiền tiết kiệm của mình đưa hết cho cô ta.
Biểu cảm của Phương Tình cứng đờ:
“Cậu nói nhảm cái gì thế, nếu muốn tớ đi thì cứ nói thẳng!”
Cô ta đ/ập cửa bước vào phòng trong.
Cố Diễn đứng giữa phòng khách, mặt tối sầm lại. Tôi hiểu rồi, anh ấy muốn nói tôi không nên nói chuyện như vậy trước mặt Phương Tình, làm cô ta mất mặt.
Tôi không cho anh cơ hội mở lời:
“Hôm nay em mệt rồi, chuyện gì để ngày mai nói.”
Anh nhìn thấy sự mệt mỏi nặng nề trên mặt tôi, cuối cùng không nói gì thêm:
“Được.”
“Ngày mai dành thời gian cho anh nhé, anh có chuyện rất quan trọng muốn nói với em.”
Tôi nghĩ, anh ấy là bố của đứa trẻ, vẫn có quyền được biết.
Ngày hôm sau, Cố Diễn cũng dậy rất sớm, nhưng không phải vì chuyện của tôi. Anh ấy nổi cáu, sáng sớm đã dọn dẹp đồ đạc. Tôi vừa dậy đã nghe thấy Cố Diễn đang gọi điện cho môi giới:
“Căn đó gần tàu điện ngầm không?… Môi trường khu chung cư thế nào?… Ban quản lý thì sao?… Anh chụp video gửi cho tôi xem.”
Anh ấy hỏi rất chi tiết, từ cửa ra vào, thương hiệu thang máy, cho đến hàng xóm láng giềng là người thế nào. Trong phòng có mùi formaldehyde không, cửa sổ mở hướng nào, mùa đông có hệ thống sưởi không, mùa hè nắng chiều có gay gắt không.
Khác hẳn lúc chúng tôi mới quyết định sống chung. Anh ấy bận, tôi là người chính lo tìm nhà. Lần đầu ở chung, tôi muốn chụp lại tất cả chi tiết để cùng anh bàn bạc, anh lại bảo tôi làm vậy là đủ rồi, những thứ đó không quan trọng.
Tôi cứ nhìn anh như thế cho đến khi anh cúp điện thoại:
“Bây giờ có thời gian nói chuyện với em chưa?”
Anh khoác áo khoác, ngước nhìn tôi một cái:
“Bây giờ không rảnh, căn nhà Phương Tình thích đang rất đắt khách, đi muộn là mất. Chuyện của em tối về nói tiếp.”
Khi cánh cửa đóng lại, phòng khách trở nên tĩnh lặng. Tôi ngồi rất lâu. Sau đó, tôi thu dọn đồ đạc của mình, để lại những thứ thuộc về Cố Diễn lên tủ ở lối vào.
Một giây trước khi bước vào phòng phẫu thuật.
Có lẽ là vì không cam tâm, hoặc cũng có thể là vì lý do nào khác...