Cô ta đi đến trước mặt tôi, sắc mặt hơi tái nhợt, đôi môi nứt nẻ một lớp da khô.
“Sao cậu lại bay đến đây, là để xin lỗi tớ à?”
Phương Tình cúi đầu châm một điếu th/uốc.
“Tớ có vài lời muốn nói trực tiếp với cậu, sau khi cậu cúp điện thoại, tớ gọi lại cậu đều không bắt máy.”
Tôi không phủ nhận.
Cô ta hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên.
“Thẩm Sơ Ảnh, cậu thắng rồi.”
“Gì cơ?”
Khóe môi cô ta nhếch lên, nụ cười mỉa mai ngày càng rõ.
“Từ nhỏ đến lớn, cái gì cậu cũng hơn tớ.”
“Nhà cậu giàu hơn nhà tớ, mẹ cậu dù thiên vị nhưng ít ra cũng không đá/nh cậu, cậu học giỏi, cậu nhiều bạn, cậu lại còn xinh đẹp... Sau này cậu có Cố Diễn, dù anh ta đối xử với cậu chẳng ra sao, nhưng ít nhất cậu cũng có bạn trai... Còn tớ thì sao? Tớ chẳng có gì cả.”
“Dựa vào cái gì từ nhỏ đến lớn tớ đều phải nhận đồ bố thí của cậu, miếng bánh cậu không ăn, chiếc váy cậu không mặc...”
Tôi suýt chút nữa thì tức đến bật cười.
“Được, vậy cứ coi như tớ cho một con chó hoang ăn đi!”
Phương Tình không tiếp lời.
“Cho nên, tớ muốn tự mình cư/ớp lấy thứ gì đó từ tay cậu, dù sao bạn trai cậu cũng đâu có yêu cậu nhiều đến thế, phải không?”
Phương Tình cười khổ một tiếng.
“Nhưng tớ vẫn không cư/ớp được. Ngày thứ hai sau khi cậu đi, anh ấy đã không thèm nghe điện thoại của tớ nữa.”
“Anh ấy nói anh ấy không cho tớ được thứ tớ muốn, nói chưa từng nghĩ cậu sẽ bỏ đi, bảo tớ sau này đừng tìm anh ấy nữa.”
Nói đến đây, nước mắt cô ta cuối cùng cũng rơi xuống.
“Cậu nói xem, đàn ông sao mà rẻ mạt thế nhỉ.”
“Trước đó nói nghe hay lắm nào là tri kỷ tâm h/ồn, nào là thích theo phản xạ sinh lý, thực chất chỉ là rẻ mạt.”
“Bây giờ cậu đi rồi, anh ta lại bắt đầu không quen, muốn tìm lại cậu.”
Tôi nghe xong, im lặng rất lâu.
Dưới ánh đèn đường, một con th/iêu thân bay qua, đ/ập cánh liên hồi vào bóng đèn.
“Cậu nói tớ thắng rồi, vậy cậu nói cho tớ nghe xem, tớ thắng được cái gì?”
Phương Tình sững sờ.
“Tớ thắng được người đàn ông cài đặt trả lời tự động ở nhà cho tớ sao? Hay thắng được cô bạn thân công khai tán tỉnh đàn ông ngay trước mặt tớ?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Cậu gọi đây là thắng à?”
Cô ta há miệng, không nói được lời nào.
“Cậu nói tớ bố thí những thứ cậu không cần cho cậu.” Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ đều rất rõ ràng.
“Miếng bánh hồi nhỏ đó, là vì tớ thấy cậu đáng thương nên chia cho cậu một nửa.”
“Hai vạn tệ hồi đại học, là vì tớ sợ bố cậu đá/nh ch*t cậu, nên đã đưa hết số học bổng tớ dành dụm cả năm trời cho cậu.”
“Sau này cậu không tìm được việc, tớ cho cậu ở nhờ nhà tớ, ăn đồ của tớ, dùng đồ của tớ, tớ đối xử với cậu thế nào cậu tự hiểu.”
“Cậu nói đây là tớ bố thí những thứ cậu không cần sao?”
Tôi nhớ lại cảnh cô ta ngồi trên ghế sofa nhà tôi, dùng đôi đũa cô ta đã cắn qua để gắp thức ăn cho Cố Diễn. Nhớ lại cảnh cô ta gọi tên anh ngay trước mặt tôi, đùa giỡn với anh, và biến mất cùng anh cả ngày trời.
Nhưng tôi cũng nhớ lại hồi nhỏ.
Khi tôi bị bạn học b/ắt n/ạt nh/ốt trong phòng thiết bị.
Khi đó cô ta g/ầy gò yếu ớt thế nào, vậy mà vẫn vung nắm đ/ấm xông vào liều mạng với người ta.
Con người thật sự, quá kỳ lạ.
Tôi gọi tên cô ta, giọng rất khẽ.
“Phương Tình, cậu đi đi, sau này lễ tết cũng không cần gặp lại nữa.”
Tôi quay người rời đi.
Phía sau truyền đến tiếng khóc kìm nén của cô ta và tiếng bước chân của chính tôi.
Tôi không ngoảnh đầu lại.
Phương Tình đã đến, tôi biết, Cố Diễn rồi cũng sẽ có ngày tìm đến đây. Chỉ là tôi không ngờ, không phải anh ta đến một mình.
Thứ Bảy, tôi đang ngồi đọc sách trong khu vườn nhỏ dưới chân chung cư.
Rồi tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
“Chính là ở đây à? Môi trường cũng ổn.”
Tôi ngẩng đầu lên.
Cố Diễn đứng ở cổng khu chung cư, phía sau là hai người.
Một là mẹ tôi, một là bố tôi.
Ba người họ đứng cùng nhau, giống như một đội quân đến bắt kẻ đào tẩu.
Cố Diễn nhìn thấy tôi trước, anh ta bước về phía tôi, bước chân không nhanh không chậm, trên mặt mang theo một biểu cảm phức tạp.
Nhẹ nhõm, nhưng lại pha chút trách móc kiểu “sao em không nghe lời thế”.
“Sơ Ảnh.”
Anh ta đứng trước mặt tôi, cúi đầu nhìn tôi: “Bố mẹ đến thăm em kìa.”
Mẹ tôi bước theo sau, đá/nh giá tôi từ trên xuống dưới, biểu cảm không mấy dễ chịu.
“G/ầy đi rồi, sắc mặt cũng tệ, một mình ở bên ngoài, sống tốt mới là lạ.”
Bố tôi đi phía sau, không nói gì, sắc mặt u ám, như thể bị ai đó ép buộc phải đến đây.
Tôi đứng dậy, nhìn mẹ rồi lại nhìn Cố Diễn.
“Mọi người đến đây làm gì?”
Mẹ tôi cư/ớp lời.
“Đến đón con về.”
“Cố Diễn là đứa trẻ tốt, đường xá xa xôi chạy đến tìm bố mẹ, nói chuyện với chúng ta cả buổi, thái độ rất chân thành. Con bé này, có chuyện gì mà không thể nói chuyện tử tế? Nhất định phải chạy đến nơi xa xôi thế này, điện thoại cũng không nghe, con có biết người ta lo lắng thế nào không?”
Khi mẹ tôi nói đến hai chữ “người ta”, bà cố tình nhấn mạnh giọng.
Cứ như thể “người ta” mới là người tôi nên quan tâm, còn tôi chỉ là một đứa trẻ không hiểu chuyện.
Tôi nhìn sang Cố Diễn.
Anh ta đứng dưới ánh mặt trời, trên mặt mang theo vẻ mệt mỏi và nhẫn nhịn vừa vặn.
Giống như người chồng tốt trong phim truyền hình: “bị vợ làm tổn thương vì những chuyện vô lý nhưng vẫn không bao giờ rời bỏ”.
Anh ta không khóc, không quỳ, không nói “xin lỗi”.