Đó là quy chế ta đích thân sửa đổi và ban hành vào năm thứ hai sau khi đăng cơ. Cấm quân không được tự ý rời khỏi cung thành, không được tư lợi nhận lệnh điều động của quyền quý, không được dùng quân chức can thiệp vào tranh chấp dân sự.
Ba điều cấm lệnh ấy, điều nào cũng được treo tại chính đường nha môn Cấm quân.
“Phó thống lĩnh Thẩm, hôm nay là ai cho phép ngươi dẫn Cấm quân ra khỏi cung thành?”
Động tác của Thẩm Hoài Nghiễn khựng lại.
Sự cứng đờ của Thẩm Hoài Nghiễn chỉ kéo dài trong thoáng chốc.
Rất nhanh, hắn lại khôi phục vẻ mặt cao cao tại thượng.
“Truy bắt lo/ạn đảng, bản quan có quyền tiền trảm hậu tấu.”
Ta hơi ngả người ra sau, tựa vào lưng ghế: “Vậy bằng chứng lo/ạn đảng đâu?”
Thẩm Phù Châu lập tức lên tiếng: “Hắn nhục mạ Thẩm gia, lại còn ăn mặc nam trang yêu m/a q/uỷ quái, thế này còn chưa đủ khả nghi sao?”
Ta nhìn nàng, khẽ cười mỉa mai: “Các người định tội lo/ạn đảng là nhìn mặt sao? Dáng vẻ không vừa ý các người thì chính là lo/ạn đảng?”
Trong trà lâu lại có người không nhịn được cười.
Lần này tiếng cười ngắn hơn, rất nhanh đã bị một ánh mắt của Thẩm Hoài Nghiễn dập tắt.
Sắc mặt hắn khó coi, trực tiếp rút bội đ/ao ra.
“Đanh đ/á sắc sảo.”
“Bắt đi.”
Huyền Thanh cuối cùng không nhịn nổi, lạnh giọng nói: “Thẩm Hoài Nghiễn, ngươi có biết mình đang làm gì không?”
Thẩm Hoài Nghiễn nhíu mày.
“Ngươi quen ta?”
Huyền Thanh im lặng.
Ta biết hắn không dám lộ thân phận. Hôm nay ta lẻn ra khỏi cung, ngay cả ám vệ tùy tùng cũng chỉ mang theo đội ít nhất. Nếu giờ phút này công khai thân phận trong trà lâu, chuyến vi hành này coi như bỏ đi.
Điều ta muốn nhìn, không phải là bọn họ thấy hoàng đế có quỳ hay không.
Điều ta muốn nhìn, là khi thấy một người bình thường, bọn họ có giữ quy củ hay không.
Câu trả lời hiển nhiên không mấy tốt đẹp.
Thẩm Phù Châu bước lại gần ta, hạ thấp giọng nói: “Bây giờ ngươi hối h/ận vẫn còn kịp.”
Ta hỏi: “Hối h/ận cái gì?”
Nàng cười đầy đ/ộc địa.
“Hối h/ận vì đã mang cái khuôn mặt không phân biệt nổi nam nữ này.”
Nàng giơ tay định t/át vào mặt ta.
Huyền Thanh vừa định động thủ, ta đã chặn cổ tay nàng lại trước.
Thẩm Phù Châu đ/au đớn hét lên.
Ta nhìn nàng, giọng vô cùng bình thản: “Thẩm tiểu thư, khuôn mặt này của ta có giống nam nhân hay không, không cần ngươi phải bận tâm.”
“Nhưng cái miệng này của ngươi, quả thực nên quản lại.”
Thẩm Hoài Nghiễn vô cùng tức gi/ận.
“Vô lễ!”
Hắn cầm đ/ao xông tới.
Ngay lúc đó, từ phía cầu thang truyền đến một giọng nói già nua nhưng đầy uy nghiêm.
“Ao dám rút đ/ao trong lầu Thái Bình?”
Mọi người ngoái đầu nhìn lại.
Kinh Triệu Doãn Tạ Quan Nam dẫn theo nha dịch bước lên.
Ông ta gần ngũ tuần, quan bào mặc chỉnh tề không một nếp nhăn. Thấy thanh đ/ao trong tay Thẩm Hoài Nghiễn, lông mày ông ta nhíu ch/ặt.
“Phó thống lĩnh Thẩm, đ/ao của Cấm quân không nên xuất hiện ở đây.”
Thần sắc Thẩm Hoài Nghiễn hơi biến đổi.
“Tạ đại nhân, kẻ này nghi là lo/ạn đảng, ta phụng mệnh bắt người.”
Tạ Quan Nam hỏi: “Phụng mệnh ai?”
Thẩm Hoài Nghiễn im lặng một thoáng.
Thẩm Phù Châu bất mãn lên tiếng: “Tạ đại nhân, ca ca ta bắt một kẻ, còn phải báo cáo với ông sao?”
Tạ Quan Nam liếc nhìn nàng.
“Trong địa hạt phủ Kinh Triệu, đương nhiên là cần.”
Thẩm Phù Châu cười khẩy.
“Phụ thân ta và Tạ đại nhân cùng triều làm quan nhiều năm, hôm nay ông vì một thứ không nam không nữ mà lại muốn đối đầu với Thẩm gia sao?”
Sắc mặt Tạ Quan Nam lạnh xuống.
“Thẩm tiểu thư hãy thận trọng lời nói.”
Nàng lại không thấy mình sai, trái lại còn quay đầu nhìn ta.
“Ngươi thấy chưa, dù Kinh Triệu Doãn đến cũng không ai c/ứu được ngươi.”
“Thẩm gia ta ở trong kinh thành này, muốn ai cúi đầu, kẻ đó phải cúi đầu.”
Tạ Quan Nam nhíu mày, vừa định nói thì Thẩm Hoài Nghiễn đã bước đến trước mặt ông.
“Tạ đại nhân, việc này ta sẽ tự mình báo cáo với nha môn Cấm quân. Nếu ông cản trở, chính là cản trở quân vụ.”
Sắc mặt Tạ Quan Nam khó coi.
Ta mân mê chiếc nhẫn ngọc trên ngón cái: “Tạ đại nhân sợ Thẩm gia sao?”
Tạ Quan Nam sững sờ, quay đầu nhìn ta.
Ánh mắt ông lướt qua mày mắt ta, bỗng nhiên khựng lại.
Hôm nay ta không đội vương miện, chỉ dùng một chiếc trâm ngọc đơn sơ búi tóc. Ông ấy chưa chắc đã nhận ra ta ngay, nhưng các lão thần trong triều đã gặp ta vô số lần, nhất là người tâm tư tỉ mỉ như Tạ Quan Nam.
Ông nhìn ta, đồng tử hơi co lại.
Ta khẽ lắc đầu.
Tạ Quan Nam lập tức hạ mắt, trán rịn mồ hôi lạnh, cúi đầu thật sâu: “Bản quan không sợ Thẩm gia, chỉ sợ quốc pháp.”
Ta cười.
“Vậy thì cứ theo luật mà làm.”
Sắc mặt Thẩm Phù Châu thay đổi.
“Theo luật gì?”
Tạ Quan Nam xoay người, giọng trầm ổn:
“Cấm quân tự ý rời cung thành, tư mang binh khí vào phố, trước tiên tịch thu đ/ao. Thẩm tiểu thư công khai nhục mạ người khác, cưỡng chiếm cửa hàng, dung túng gia nô ứ/c hi*p bách tính, tất cả mang về phủ Kinh Triệu thẩm vấn.”
Thẩm Phù Châu hét lên.
“Ông dám!”
Thẩm Hoài Nghiễn cũng trầm mặt xuống.
“Tạ Quan Nam, ông nghĩ cho kỹ.”
Tạ Quan Nam giơ tay.
Nha dịch bước lên.
Bầu không khí trong trà lâu lập tức căng thẳng.
Thẩm Hoài Nghiễn nắm ch/ặt chuôi đ/ao, Cấm quân cũng đặt tay lên vũ khí.
Huyền Thanh đứng bên cạnh ta, hàn ý trong mắt lạnh như sương.
Ta vừa định lên tiếng, bên ngoài lầu bỗng truyền đến tiếng vó ngựa.
Có người cao giọng xướng:
“Trấn Quốc công đến!”
Sắc mặt Thẩm Phù Châu lập tức rạng rỡ.
Nàng nhìn ta, trong mắt lại bùng lên vẻ đắc ý.
“Lần này, ta xem ai còn dám động vào ta.”
Khi Trấn Quốc công Thẩm Tu Nghi bước vào, cả lầu Thái Bình như thấp đi một đoạn.
Ông ta gần sáu mươi, vóc người cao lớn, giữa mày mắt vẫn còn sự sắc bén của một võ tướng. Hai mươi năm trước, ông ta quả thực đã từng theo Tiên hoàng chinh chiến, cũng quả thực từng lập công.
Chỉ là công lao là thứ, nếu bị hậu nhân ngày ngày lôi ra để đ/è ép người khác, sớm muộn gì cũng biến chất.
Thẩm Phù Châu sà vào bên cạnh ông ta.