Huyền Thanh bước nhanh vào trong, quỳ xuống nói: “Bệ hạ, tư binh của phủ Sở Vương đang áp sát cửa Thừa Thiên.”
Sự phẫn nộ trên mặt Sở Vương biến mất.
Thay vào đó là một vẻ sảng khoái khi cuối cùng cũng x/é bỏ được lớp mặt nạ.
“Đã vậy Bệ hạ không chịu thoái vị, thì bản vương chỉ đành thay tiên tổ thanh quân trắc (loại bỏ kẻ gian bên cạnh vua) mà thôi.”
Ngoài cửa Thừa Thiên, tiếng trống vang dội.
Tư binh phủ Sở Vương mặc giáp tiến đến, giương cao lá cờ “Chính thống”.
Ta đứng trước tông miếu, nhìn khuôn mặt cuối cùng cũng lộ ra chân tướng của Sở Vương.
Hắn chờ ngày này, có lẽ cũng đã rất lâu rồi.
Triều đình văn võ hỗn lo/ạn thành một mảnh.
Có kẻ hô to hộ giá, có kẻ lùi về phía sau, có kẻ lén lút nhìn Sở Vương, như đang tính toán xem giờ đứng về phe nào còn kịp không.
Sở Vương nhìn ta, giọng đầy vẻ thắng lợi trong tầm tay.
“Tạ Chiếu, ngươi thua rồi.”
“Nếu ngươi là nam nhân, bản vương có lẽ còn kiêng dè ba phần.”
“Nhưng ngươi lại là một người đàn bà.”
“Thiên hạ sẽ không phục ngươi.”
Ta hỏi: “Thiên hạ không phục, hay là ngươi không phục?”
Hắn cười lạnh.
“Có gì khác biệt sao?”
Ta gật đầu.
“Có.”
“Thiên hạ cần những ngày tháng yên ổn, chứ không cần nam tử phủ Sở Vương các ngươi.”
Sắc mặt Sở Vương chùng xuống.
“Ch*t đến nơi rồi mà còn cứng miệng.”
Hắn giơ tay, vài thị vệ ngoài tông miếu đột nhiên phản bội, rút đ/ao lao về phía ta.
Huyền Thanh lập tức chắn trước người ta, cấm quân và quân phản lo/ạn đụng độ nhau.
Ánh đ/ao phản chiếu trên cổng son tông miếu, khiến mấy lão th/ần ki/nh hãi lảo đảo lùi lại.
Ta không lùi.
Sở Vương nhìn chằm chằm ta, đáy mắt thoáng qua vẻ đắc ý.
“Ngươi tưởng cấm quân đều nghe lệnh ngươi sao?”
Ta liếc nhìn hắn.
“Trong cấm quân có người của ngươi, trẫm biết.”
Hắn ngẩn người.
Ta tiếp tục nói: “Thẩm Hoài Nghiễn giúp ngươi buôn lậu quân khí, Thẩm Tu Nghi giúp ngươi che giấu tư binh, Thẩm Phù Châu giúp ngươi thăm dò lòng dân trong kinh.”
“Các ngươi m/ắng trẫm không nam không nữ, không phải mới bắt đầu từ hôm nay.”
“Các ngươi đang chờ thiên hạ cũng hùa theo các ngươi mà m/ắng.”
Sắc mặt Sở Vương thay đổi.
Hắn cuối cùng cũng nhận ra, vở kịch lầu Thái Bình này, không chỉ là cơ hội của hắn.
Mà cũng là cơ hội của ta.
Ta giơ tay.
Cửa phụ hai bên tông miếu đồng loạt mở ra.
Trăm quân Hắc Giáp lặng lẽ xuất hiện, chặn đứng tư binh phủ Sở Vương từ phía sau.
Sắc mặt Sở Vương trắng bệch.
“Nươi sớm đã chuẩn bị?”
Ta cười.
“Nếu không, ngươi tưởng trẫm vì sao để tin tức ở lầu Thái Bình lan truyền khắp kinh thành?”
Lời đồn là một con d/ao.
Họ muốn dùng nó để c/ắt rá/ch long bào của ta.
Ta liền để con d/ao này c/ắt đ/ứt lòng phản trắc giấu trong tay áo của họ.
Tiếng ch/ém gi*t ngoài cửa Thừa Thiên nhanh chóng hỗn lo/ạn.
Sở Vương lùi lại một bước, vẫn không chịu nhận thua.
“Dù hôm nay không gi*t được ngươi thì sao? Ngươi là nữ tử, thiên hạ sớm muộn gì cũng sẽ tạo phản!”
Ta nhìn về phía văn võ bá quan dưới đan trì.
“Chư khanh cũng nghĩ vậy sao?”
Không ai nói gì.
Ta lại nhìn ra ngoài tông miếu.
Nơi đó tụ tập những bách tính bị tiếng trống làm kinh động. Có kẻ h/oảng s/ợ, có kẻ ngơ ngác, cũng có kẻ nhìn thẳng vào ta.
Ta bước xuống ngọc giai, đối diện với văn võ bá quan và vạn quân tướng sĩ, dõng dạc lên tiếng: “Không sai, trẫm là nữ tử!”
Bốn chữ này truyền đi, như sấm sét giáng xuống mặt đ/á xanh.
“Nhưng quân phản lo/ạn ở biên ải phía Nam, là trẫm dẹp yên.”
“Lũ lụt ở Giang Nam, là trẫm trị thủy.”
“Ba phần thuế các ngươi bớt đóng, là trẫm giảm.”
“Cánh cửa nữ học, là trẫm mở.”
“Quân lương trong quân đội, là trẫm đòi lại.”
Ta nhìn Sở Vương.
“Trẫm không giống đàn ông.”
“Nhưng trẫm giống một vị hoàng đế.”
Sắc mặt Sở Vương tái nhợt.
Ngoài cửa Thừa Thiên, tư binh phủ Sở Vương cuối cùng đã đại bại.
Huyền Thanh áp giải Thẩm Hoài Nghiễn bước lên đan trì. Thẩm Hoài Nghiễn giáp trụ nhuốm m/áu, ánh mắt xám xịt.
Hắn quỳ bên cạnh Sở Vương.
“Vương gia, bại rồi.”
Sở Vương lảo đảo.
Ta cúi mắt nhìn hắn.
“Bây giờ, ngươi có thể nói cho trẫm biết.”
“Thiên hạ này, rốt cuộc có phục một người đàn bà hay không?”
Sau khi Sở Vương bị xử tội, kinh thành ngược lại trở nên yên tĩnh.
Sự yên tĩnh đó không phải là thái bình.
Mà là tất cả mọi người đều đang đợi.
Đợi xem ta có vì thân phận nữ nhi bị lộ mà thoái nhượng không, đợi xem tông thất có làm lo/ạn nữa không, đợi xem triều thần có ép cung không, đợi xem bách tính có hoảng lo/ạn không.
Ta không để họ đợi quá lâu.
Sáng sớm hôm sau, ta lên triều như thường lệ.
Chỉ là lần này, ta không đội mũ miện mười hai dải rủ che khuất nửa khuôn mặt.
Ta mặc long bào, tóc dài buộc cao, ngồi vững trên ngai vàng cửu ngũ chí tôn, ánh mắt lướt qua quần thần:
“Có việc tấu việc, không việc bãi triều.”
Bách quan quỳ dưới điện, im lặng lâu hơn mọi ngày.
Cuối cùng, Tạ Quan Nam là người đầu tiên bước ra khỏi hàng.
“Thần có việc muốn tấu.”
Ông nói: “Trấn Quốc công Thẩm Tu Nghi dung túng con cái, tư thông với Sở Vương, cất giấu danh sách tư binh. Xin Bệ hạ minh chính điển hình, để giữ vững kỷ cương.”
Ta chuẩn tấu.
Đô sát viện lập tức dâng lên tội trạng của nhà họ Thẩm.
Thẩm Hoài Nghiễn tư ý điều động cấm quân, tham gia buôn lậu quân khí, ch/ém.
Thẩm Tu Nghi biết mà không báo, dung túng mưu nghịch, tước tước vị, lưu đày ba ngàn dặm.
Thẩm Phù Châu tuy không trực tiếp mưu nghịch, nhưng nhiều năm cậy thế ứ/c hi*p người, bức ch*t người vô tội, tước bỏ phong hiệu quý nữ, sau khi trượng ph/ạt thì lưu đày đến biên châu, suốt đời không được trở lại kinh thành.
Ngày tuyên án, Thẩm Phù Châu khóc đến mức gần như ngất xỉu.
Nàng nằm bò trên đất, ngẩng đầu nhìn ta.
“Bệ hạ, thần nữ biết sai rồi.”
Ta hỏi: “Sai ở đâu?”
Nàng khóc nói: “Thần nữ không nên m/ắng người.”
Ta lắc đầu.
“Xem ra ngươi vẫn không hiểu.”