Khi Cố Chinh Tây đưa tôi đến giường của Bùi Duật Phong, đối thủ của nhà anh ta, dù đầu óc tôi không được bình thường, nhưng tôi vẫn thấy sợ. Tôi rụt rè đưa tay ra, muốn tìm ki/ếm sự an ủi.
“Tây Tây, em sợ.”
Thế nhưng anh ta chỉ bình thản nói:
“Nhạc Nhạc, Bùi Duật Phong sẽ không đến, càng không đụng vào em đâu. Hai tháng nữa khi dư luận lắng xuống, anh sẽ đến đón em.”
Sau này, anh ta thực sự đến đón tôi.
Nhưng lại đúng lúc bắt gặp chồng tôi đang làm nũng, ôm lấy tôi đòi hôn.
Khi tôi không chịu nổi, mặt đỏ bừng định đáp lại, thì bị một tiếng gầm gi/ận dữ đầy khó tin c/ắt ngang.
“Hai người đang làm cái gì vậy?!”
“Bùi Duật Phong, mày dám đụng vào cô ấy?”
Âm thanh đột ngột này làm tôi gi/ật b/ắn mình.
Bùi Duật Phong theo bản năng che chở tôi ra sau lưng.
Sau khi nhìn rõ người đến, anh thản nhiên lên tiếng:
“Chút tình thú thân mật giữa vợ chồng, sao tiểu Cố tổng lại không biết điều thế nhỉ?”
Đôi mắt Cố Chinh Tây đỏ ngầu, lao tới tung một cú đ/ấm.
“Mày sao dám! Bùi Duật Phong, mày còn là con người không?”
Vì đẩy tôi ra trước, Bùi Duật Phong không kịp né tránh nên ăn trọn một cú đ/ấm.
Trên khuôn mặt trắng trẻo, tuấn tú lập tức xuất hiện vết bầm tím.
“Sao nào, tiểu Cố tổng không hiểu tiếng người à? Tôi hôn vợ mình thì có gì mà không dám.”
Bùi Duật Phong xoay người, tà/n nh/ẫn đá/nh trả, hạ thấp giọng:
“Còn mày thì tốt đẹp gì? Tính ra còn phải cảm ơn tiểu Cố tổng đấy, không có mày, sao tôi có thể ôm được người đẹp về nhà chứ?”
Gân xanh trên trán Cố Chinh Tây nổi lên cuồn cuộn, hai người lao vào ẩu đả.
Nhìn Bùi Duật Phong bị thương ngày càng nhiều, tôi ở phía sau mà đ/au lòng muốn ch*t.
Chớp lấy cơ hội, tôi nhắm mắt lao ra trước mặt Bùi Duật Phong:
“Hai người đừng đá/nh nữa!”
Một lúc sau không thấy động tĩnh gì.
Tôi mới mở mắt, vội vàng đỡ lấy Bùi Duật Phong.
Nhìn vết thương của anh, tôi không nói nên lời, nước mắt cứ thế tuôn rơi không kiểm soát.
Ngược lại, điều đó làm Bùi Duật Phong lúng túng, vừa nhăn mặt vì đ/au vừa lau nước mắt cho tôi:
“Không đ/au, không đ/au đâu, vợ đừng khóc mà.”
“Thế này nhé, thổi thổi là hết đ/au ngay.”
Tôi chớp chớp mắt, đưa tay ôm lấy khuôn mặt anh, nhẹ nhàng thổi một hơi, rồi lại hôn lên vết bầm tím.
Bùi Duật Phong thỏa mãn nheo mắt, khiêu khích nhìn người đàn ông đang thở dốc đối diện.
Cố Chinh Tây như không nhìn thấy sự đắc ý của anh, chỉ đứng ngẩn ngơ tại chỗ, nhìn tôi chằm chằm.
Một lúc lâu sau.
Giọng anh ta khản đặc:
“Nhạc Nhạc, sao em có thể bảo vệ hắn.”
“Sao có thể để hắn đụng vào em?”
Tôi quay đầu nhìn vẻ mặt dữ tợn của anh ta, theo bản năng rụt cổ lại.
Nhưng vẫn gi/ận dữ và ngơ ngác nói:
“A Duật là chồng em mà, chẳng lẽ không phải là chuyện đương nhiên sao? Vì em đ/au lòng, em thích anh ấy.”
“Hơn nữa, chẳng phải là anh đưa em đến đây sao?”
Một năm trước.
Nhà họ Cố và nhà họ Bùi cạnh tranh gay gắt vì một dự án chính phủ.
Các cậu ấm cô chiêu ở Hải Thành cũng chia làm hai phe.
Đúng lúc này, tin đồn nhà họ Bùi muốn liên hôn với nhà họ Trịnh lan ra.
Mà đại tiểu thư nhà họ Trịnh, Trịnh Lưu Oánh, chính là mối tình đầu của Cố Chinh Tây.
Sau khi nghe tin, Cố Chinh Tây luôn tìm cách.
“Oánh Oánh thông minh lương thiện, tiền đồ rộng mở, sao có thể gả cho cái tên tàn phế Bùi Duật Phong đó được.”
Đám bạn thân thiết tụ tập lại an ủi và hiến kế cho anh ta.
Trịnh Lưu Oánh cũng gọi video tới, khóc lóc thảm thiết:
“Chinh Tây, em, em không muốn gả cho cái tên Bùi Duật Phong đó đâu.”
“Gả cho hắn, cả đời này em không ngẩng đầu lên được.”
“Chinh Tây, tình cảm của em dành cho anh, anh biết mà, anh đều biết cả mà.”
Cũng chính lúc này, tôi bưng đĩa trái cây đi vào, cười ngây ngô:
“Tây Tây, ăn trái cây đi, ngọt lắm đấy.”
Tiếng khóc bên kia điện thoại khựng lại.
Cô ta cố giữ bình tĩnh:
“Không làm phiền anh nữa.”
Rồi cúp máy thẳng thừng.
Cố Chinh Tây ngẩng đầu nhìn tôi, mặt không cảm xúc, trong ánh mắt lộ rõ vẻ gi/ận dữ:
“Cút ra ngoài!”
“Tôi đã nói rồi, không được vào thư phòng của tôi!”
Tôi bưng đĩa trái cây, lúng túng và x/ấu hổ đứng tại chỗ.
Không hiểu sao anh ta lại đột nhiên nổi gi/ận.
Đôi mắt lập tức rơm rớm: “Là, dì nói…”
“Ra ngoài!”
Một tiếng quát lớn, tôi tủi thân rời đi dưới ánh nhìn gi/ận dữ của anh ta và ánh mắt đầy ẩn ý của đám bạn anh ta.
Nhìn bóng dáng lầm lũi đó biến mất.
Một người bạn đứng ra giảng hòa:
“Chúc Trường Nhạc đầu óc không bình thường, cậu lại không phải không biết.”
“Đúng đấy, nó đâu có thấy cậu đang gọi điện cho Oánh Oánh.”
Cố Chinh Tây bình tĩnh lại cũng thấy mình quá nóng nảy, nhưng vẫn nhíu mày không nói gì.
Cũng chính lúc này, một công tử bột vừa bước chân vào giới này.
Ánh mắt đảo một vòng:
“Cố ca, tôi nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường.”
“Tôi biết Bùi Duật Phong có một trang viên bí mật, chúng ta tìm một cô gái có danh tiếng đưa vào đó, tạo ra cảnh tượng giấu người đẹp trong nhà.”
“Bây giờ đang là thời điểm mấu chốt để hai nhà Bùi - Trịnh liên hôn, tin tức này mà n/ổ ra, dư luận là đủ rồi.”
“Đến lúc đó, không những việc liên hôn bị cản trở, danh tiếng nhà họ Bùi cũng tổn hại, gói thầu của chính phủ này chẳng phải…”
Binh bất yếm trá.
Dù không giải quyết triệt để, nhưng cũng coi như là một cách giảm bớt áp lực.
Chân mày Cố Chinh Tây giãn ra.
Một người khác ngập ngừng lên tiếng:
“Nhưng làm vậy nghĩa là danh dự của cô gái đó coi như tiêu tùng, khó chọn người lắm, những cô gái có thân thế đều sẽ không đồng ý đâu.”
“Còn những người bình thường thì lại không đạt được hiệu quả, dễ bị nhà họ Bùi giải quyết một cách êm thấm.”
Người hiến kế cười:
“Chẳng phải có sẵn một người…”