【Phần thưởng đã được phát: Tuổi thọ của ký chủ được kéo dài vĩnh viễn.】
Tôi đứng trước cửa sổ sát đất của tòa nhà tập đoàn Thích, tắt bảng điều khiển hệ thống đi.
Tiếng gõ cửa vang lên.
“Vào đi.”
Tống Miêu Miêu đẩy cửa bước vào, lưng nó thẳng tắp, ánh mắt trầm ổn và sắc bén.
“Mẹ, vụ thâu tóm Lương Châu Thực Nghiệp đã kết thúc. Toàn bộ tài sản dưới tên Tôn Lương Châu đã bị đóng băng.”
“Ngoài ra, thỏa thuận chuỗi cung ứng bên Tokyo cũng đã chính thức được chốt, đối phương chấp nhận toàn bộ các điều kiện của chúng ta.”
Nó đặt tập tài liệu lên bàn, thái độ cung kính nhưng không hề khúm núm.
Tôi gật đầu, mở ngăn kéo dưới cùng ra, bên trong nằm một cây bút máy màu đen vàng.
Cây bút này là biểu tượng cho quyền lực tối cao của tập đoàn Thích.
Ba mươi năm trước, khi cha trao nó cho tôi, ông đã nói: Cây bút này chỉ xứng đáng nằm trong tay người có thể gánh vác mọi thứ.
Tôi cầm cây bút lên, bước đến trước mặt Tống Miêu Miêu, cắm nó một cách chắc chắn vào túi áo ng/ực bên trái bộ vest của nó, ngay phía trên trái tim.
Tống Miêu Miêu cúi đầu nhìn cây bút, môi hơi r/un r/ẩy.
Nó ngẩng đầu lên, hốc mắt đỏ hoe nhưng không rơi lệ.
Tôi biết nó đang nhẫn nhịn, giống hệt như lúc c/ắt bào ngư năm mươi tám ngày trước.
“Có gánh vác nổi không?”
Tôi hỏi nó.
Nó hít sâu một hơi, ưỡn thẳng lưng.
“Con gánh vác nổi.”
Tôi mỉm cười.
Ba mươi năm trước, cha cũng hỏi tôi câu tương tự, và câu trả lời của tôi cũng y hệt như vậy.
Hai mẹ con chúng tôi đứng sát cánh bên cửa sổ.
Ngoài cửa sổ, ánh đèn rực rỡ muôn trùng.
Giang sơn này, đã có chủ nhân mới.
Hai ngày sau, ê-kíp đạo diễn chương trình “Hoán Đổi Cuộc Sống” gọi điện đến, muốn mời chúng tôi quay mùa thứ hai.
Tống Miêu Miêu nghe máy thay tôi.
“Không cần đâu. Chuyện nhà họ Thích, không cần phải quay cho người ngoài xem.”
Nó cúp máy, mở ra một phương án thâu tóm mới, gạch bỏ một hàng con số.
“Mẹ, dự án này biên lợi nhuận chưa tới mười lăm phần trăm, không đáng để đầu tư.”
Tôi nhấp một ngụm cà phê.
“Ừ, tùy con quyết định.”
Tống Miêu Miêu viết hai chữ “Phủ quyết” lên trang bìa, nét bút sắc lẹm.
Tôi nhìn gương mặt nghiêng của nó, trong phút chốc, như thấy lại chính mình của ba mươi năm về trước.
Ánh nắng chiếu vào cây bút đen vàng trên ng/ực nó, phản chiếu ra luồng sáng lạnh lẽo.
Từ đó về sau, giới kinh doanh kinh thành không còn ai dám nhắc đến thuyết huyết thống nữa.
Bởi vì tất cả mọi người đều tận mắt chứng kiến người thừa kế của tập đoàn Thích, là bò ra từ chuồng lợn.
Nó tà/n nh/ẫn và vững vàng hơn bất kỳ ai sinh ra đã ngậm thìa vàng.
Lòng bàn chân nó từng lấm bùn, từng vấy m/áu, từng mang những vết s/ẹo, nhưng chính những vết s/ẹo đó đã giúp nó đứng vững như bàn thạch trên đỉnh vinh quang.
(Hết truyện)