Có những lời không cần phải đáp lại. Cô ấy có thể nói ra, nghĩa là đã bước được bước đầu tiên rồi.

Hoắc Hành vừa lái xe vừa liếc nhìn điện thoại của tôi qua khóe mắt.

"Cô ta nói gì?"

"Tổng kết rút kinh nghiệm."

"Có đạt không?"

"Trên mức đạt, dưới mức xuất sắc."

Tôi trả lại nguyên văn lời anh nói cho chính anh. Anh khẽ "xì" một tiếng, khóe miệng nhếch lên.

Chiếc xe rẽ vào con đường về nhà. Ngoài cửa sổ là ánh đèn neon của thành phố, chớp tắt liên hồi, trông như kính vạn hoa tôi từng xem hồi nhỏ. Tôi hạ thấp ghế xuống một chút, mở hộp đóng gói, dùng thìa múc một miếng pudding xoài.

"Ngon quá."

"Tối nay em đã ăn ba đĩa tôm, một con cua, hai miếng th!t kho Đông Pha, một bát canh, giờ lại còn đang ăn pudding." Hoắc Hành liệt kê món ăn với vẻ mặt vô cảm.

"Anh còn đếm cả số lượng à?"

"Mỗi miếng em ăn anh đều đếm."

"Bi/ến th/ái."

"Ừ."

Tôi cười, đưa thìa đến bên miệng anh.

"Chia cho anh một miếng."

Anh nghiêng đầu nhìn miếng pudding trên thìa, rồi lại nhìn tôi. Sau đó cúi đầu cắn lấy chiếc thìa. Pudding vị xoài. Khoảnh khắc môi anh chạm vào thìa, cảm giác ấm áp truyền đến. Thành phố ngoài cửa sổ vẫn ồn ào náo nhiệt, nhưng trong chiếc xe này, sự yên tĩnh vừa vặn đến lạ kỳ.

---

Đêm đó, tôi đăng một bài lên trang cá nhân.

Bức ảnh là cận cảnh đôi tay Hoắc Hành đang bóc tôm cho tôi. Trong đĩa xếp ngay ngắn một hàng th!t tôm đã bóc vỏ, trắng ngần trong suốt, bên cạnh là hộp pudding xoài đóng gói mang về.

Lời bình chỉ vỏn vẹn tám chữ:

"Chiến lợi phẩm họp lớp, tôm và anh ấy."

Mã Tráng là người đầu tiên nhấn thích, bình luận là: "Chị dâu cho mình ăn thêm một con được không?"

Chu Tiểu Lộc bình luận một tràng "ha ha ha".

Tề Minh Viễn nhấn thích, không để lại bình luận.

Trần Lập Vĩ bình luận: "Chị dâu sau này có gì cần cứ bảo nhé!"

Lượt thích của Tiền Vân Vân đến muộn nhất—— hai giờ ba phút sáng.

Trong phần bình luận không có chữ nào của cô ta. Chỉ có một lượt nhấn thích lẻ loi.

Khi tôi nhìn thấy lượt thích đó, tôi đã nằm trên giường rồi, Hoắc Hành ngủ bên cạnh tôi, hơi thở đều đặn. Tôi đặt điện thoại cạnh gối, trở mình.

Ngày mai vẫn còn cả một ngày dài.

Có thể cày một bộ phim mới.

Có thể xuống lầu dắt mèo đi dạo.

Có thể nghiên c/ứu một chút về mô hình truyền thông mới kia.

Có thể tiếp tục "ăn bám" chồng.

Ngày tháng còn dài, đủ để tôi từ từ tận hưởng.

Hoàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm