Thế nhưng, những video đó đều là sản phẩm của AI. Mẹ cô bị b/ệnh tật hànhz hạz, g/ầy gò hơn người trong video rất nhiều, hơn nữa vì hóa trị mà tóc bà đã rụng sạch từ lâu!
Đáng nói hơn, nữ chính trong đoạn video có mức độ nh.ạy cả.m cao nhất đã bị đá/nh tráo. Dù hình ảnh có phần mờ nhạt, vẫn có thể nhận ra gương mặt đó gần như giống hệt Hứa Thanh Chi.
Hứa Thanh Chi thở dốc, nhưng cố gắng giữ bình tĩnh.
“Tôi sẽ tìm người giám định video là sản phẩm c/ắt ghép, cũng sẽ báo cảnh sát để trả lại sự trong sạch cho tôi và mẹ!”
Cây ngay không sợ ch*t đứng, dù tay cô đang run lên vì gi/ận dữ, cô vẫn lập tức tìm ki/ếm các tổ chức chuyên môn có thể giám định video.
Nhưng ngay giây sau, điện thoại đã bị cư/ớp mất.
Lục Hoài thản nhiên chắn trước mặt cô.
“Ban đầu tôi cứ tưởng cô chỉ sợ thân phận con riêng bị lộ nên mới không cho chú Hứa đón Yên Nhiên về nhà, không ngờ, cô lại... không biết tự trọng đến mức này!”
Người trong trường hầu như ai cũng biết cô và Lục Hoài là thanh mai trúc mã, hiểu rõ gốc gác của nhau. Mấy câu này không khác nào khẳng định tính chân thực của bài đăng.
Hứa Thanh Chi không thể tin nổi: “Cậu đang nói bậy gì thế? Trả điện thoại cho tôi.”
Cô với tay định cư/ớp lại, nhưng Lục Hoài có lợi thế về chiều cao, cô hoàn toàn không với tới.
Trong lúc giằng co, cúc áo sơ mi của cô bị kéo bung ra, những vết thương lớn nhỏ trên người cô lập tức lộ ra trước mắt mọi người.
Khóe môi Lục Hoài nhếch lên đầy vẻ cợt nhả.
“Còn nói video là giả, vậy những vết thương trên người cô giải thích thế nào đây?”
Âm lượng cố tình nâng cao khiến Hứa Thanh Chi ngay lập tức trở thành tâm điểm chỉ trích. Những lời lẽ nhục mạ và dơ bẩn hơn bao vây lấy cô.
“Cậu rõ ràng biết đây là...” Hứa Thanh Chi bỗng khựng lại, chạm phải ánh mắt vừa cợt nhả vừa lạnh lùng của chàng trai, trong khoảnh khắc cô hiểu ra tất cả.
“Là cậu?”
Giọng cô r/un r/ẩy, Lục Hoài lại cười không chút bận tâm, rồi cúi người ghé sát tai cô thì thầm.
“Đúng vậy, bài đăng là do tôi phát, video cũng là tôi làm giả. Mẹ cô b/ắt n/ạt mẹ Yên Nhiên, cô lại làm Yên Nhiên bị thương, tôi phải thay cô ấy trút gi/ận chứ.”
Hứa Thanh Chi lảo đảo lùi lại hai bước.
Chỉ vì trút gi/ận cho Diệp Yên Nhiên mà Lục Hoài lại bịa đặt trắng trợn, đóng đinh cô và mẹ lên cột nhục hình?
“Lục Hoài, cậu là đồ khốn!”
Cô đỏ mắt, giáng một cái t/át thật mạnh vào mặt cậu ta.
Nhưng cổ tay đã bị chàng trai dễ dàng nắm ch/ặt.
Sắc mặt Lục Hoài lạnh đi, đang định nói gì đó thì điện thoại của Hứa Thanh Chi reo lên.
Thấy là cuộc gọi từ b/ệnh viện, cô giẫm mạnh một cú vào chân Lục Hoài, nhân lúc đối phương đ/au đớn cúi người xuống, cô cư/ớp lại điện thoại.
Vừa bắt máy, cô đã nghe thấy tin dữ truyền đến từ phía bên kia.
“Cô Hứa, mẹ cô bị kích động nên đột ngột rơi vào tình trạng nguy kịch, cần người nhà ký tên mới có thể cấp c/ứu, nhưng chúng tôi không thể liên lạc được với bố cô!”
Hứa Thanh Chi hoảng lo/ạn tột độ.
Cô không màng đến bất cứ điều gì khác, vội vã chạy đến b/ệnh viện.
Nhưng ngay tại cổng b/ệnh viện, cô bị Diệp Yên Nhiên dẫn theo mấy tên c/ôn đ/ồ chặn đường.
Đám c/ôn đ/ồ không cho Hứa Thanh Chi cơ hội phản ứng hay kêu c/ứu, chúng lao lên bịt miệng cô rồi cưỡng ép đẩy cô vào một chiếc xe van.
Cô bị đẩy lên sân khấu của một nhà hát, hai cánh tay bị đám c/ôn đ/ồ đ/è ch/ặt không thể cử động.
Không gian tối đen, giây tiếp theo bỗng trở nên sáng trưng.
Ánh đèn sân khấu chói đến mức Hứa Thanh Chi không thể mở mắt.
“Hứa Thanh Chi, cô làm tôi nằm viện hai ngày, lỡ dở việc học, áp lực thi đại học của tôi bây giờ lớn lắm đấy.”
Diệp Yên Nhiên khoanh tay, dáng vẻ như một nữ quái, ngồi ở hàng ghế khán giả đầu tiên.
“Nghe nói bà mẹ b/ệnh tật của cô cần người nhà ký tên mới được cấp c/ứu, thế này đi, cô vốn là “ô nàng gây cười” nổi tiếng ở trường cấp ba, chỉ cần cô làm tôi cười, tôi sẽ thả cô đi, thế nào?”
“Cô đi/ên rồi à? Mẹ tôi đang trong tình trạng nguy kịch, cô lại bắt tôi kể chuyện cười để làm cô vui?”
Hứa Thanh Chi nóng như lửa đ/ốt, mắt đã thích nghi với ánh sáng, nhìn chằm chằm Diệp Yên Nhiên.
Đúng lúc này, một bóng người ngược sáng xuất hiện ở cửa.
Hứa Thanh Chi lập tức như nhìn thấy cọng rơm c/ứu mạng.
“Lục Hoài, mẹ tôi đang nguy kịch, cần người nhà ký tên, cậu mau bảo họ thả tôi ra đi, mẹ tôi không còn nhiều thời gian nữa!”
Cô sắp khóc đến nơi, hốc mắt đỏ hoe.
Lục Hoài im lặng, sau đó nhếch môi cười đầy mỉa mai: “Đó là mẹ cô, liên quan gì đến tôi?”
Hứa Thanh Chi nghẹn thở.
“Cậu sao có thể nói ra những lời như vậy? Cậu quên hồi nhỏ mẹ tôi thường xuyên làm đồ ăn ngon cho cậu, tặng quà cho cậu rồi sao...”
“Đủ rồi!” Lục Hoài đột nhiên nổi gi/ận, “Lúc cô lấy chuyện mẹ tôi nhảy lầu ra làm trò đùa đăng lên mạng, cô có từng nghĩ đến việc mẹ tôi cũng từng cưng chiều cô như con gái ruột không!”
Lồng ng/ực cậu phập phồng dữ dội, tiếng quát tháo vang vọng trong nhà hát trống rỗng.
Hứa Thanh Chi sững sờ.
Cô chợt nhớ lại hôm đó Diệp Yên Nhiên nói với cô rằng đã dùng tài khoản phụ giả danh cô.
Thế nhưng dù cô có giải thích thế nào, Lục Hoài cũng không tin, trái lại còn thản nhiên ngồi bên cạnh Diệp Yên Nhiên, trêu đùa tán tỉnh.
“Tôi không phải đã giúp cô trút gi/ận rồi sao? Không hài lòng à?”
“Th/ù đương nhiên phải tự mình báo mới hả gi/ận, sao thế, cô không nỡ à?”
“Gh/en à?”
“Liên quan gì đến cậu!”
Giây tiếp theo, Lục Hoài giữ ch/ặt gáy Diệp Yên Nhiên rồi hôn xuống!
Hứa Thanh Chi tái mét mặt mày.
Trong thời khắc mẹ cô sống ch*t mong manh, Lục Hoài không những không giúp cô, mà còn...