Tô Tri Ý, Chu Kỳ Dương

Chương 15

30/06/2026 07:54

Ông lão mở cửa, ngẩn người một lúc rồi hỏi: “Cháu là ai?”

Chu Kỳ Dương đáp: “Cháu đến thay cho Tô Tri Ý.”

Thực ra ông lão chẳng hề nhớ đến tôi.

Tôi đứng sau lưng ông, vẫy tay chào, tiếc là ông không nhìn thấy tôi.

Anh đi cùng ông lão bắt xe buýt đến b/ệnh viện, xếp hàng, lấy số, chờ gọi tên.

Lúc làm những việc này, vẻ mặt anh bình thản đến mức tôi chưa từng thấy.

Đó là một sự chuyên chú sâu sắc và đầy dịu dàng.

Anh đang sống thay cho tôi.

Dùng cách của tôi, thực hiện hết tâm nguyện này đến tâm nguyện khác.

Bắt đầu có bình luận trôi qua.

Anh mở livestream suốt quá trình làm những việc này, dùng tài khoản của tôi.

Đầu tiên chỉ vài dòng bình luận lướt qua, rồi vài chục, rồi vài trăm.

【Sao thế này? Streamer không phải ch*t rồi sao?】

【Lại kẻ nào đang câu view người ch*t đây?】

Anh không tắt bình luận, cũng không chặn ai.

Cứ thế nhìn từng dòng một, tay vẫn không ngừng việc.

Cũng có khán giả cũ từ thời tôi còn sống nhận ra giọng anh.

Có người gửi bình luận: 【Người này có phải vị luật sư kia không? Người trong tâm nguyện thứ 100 ấy?】

Chu Kỳ Dương nhìn thấy dòng bình luận đó, im lặng rất lâu rồi lên tiếng.

“Đúng vậy, tôi chính là người trong tâm nguyện thứ 100 của cô ấy, giờ tôi muốn thay cô ấy hoàn thành những tâm nguyện còn lại.”

Phòng bình luận lặng đi vài giây.

Rồi có người gõ một dòng: 【Anh đến muộn rồi.】

Anh nhìn chằm chằm vào ba chữ đó rất lâu, không tắt camera, cũng không biện minh lấy một lời.

Anh chỉ cúi đầu, môi mấp máy, khẽ nói: “Phải, tôi đến muộn rồi.”

Dòng chữ cứ thế treo trên màn hình, treo khá lâu, sau đó chẳng ai bình luận thêm.

Cả phòng livestream tĩnh lặng như mặt hồ ch*t, chỉ còn âm thanh nền từ phía anh.

Sau khi tạm biệt ông lão, Chu Kỳ Dương vẫn tiếp tục thực hiện các tâm nguyện.

Tôi đứng cạnh nhìn anh gửi bưu kiện.

Ở mục người gửi, anh đều điền tên tôi.

Tô Tri Ý.

Không thiếu một chữ nào.

Như thể chỉ cần anh còn điền cái tên này, tôi vẫn chưa hoàn toàn biến mất khỏi thế giới.

Anh có một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt ở góc bàn làm việc, bên trong toàn là biên lai gửi hàng.

Tấm nào anh cũng giữ lại, tấm nào cũng được ép phẳng, bốn góc thẳng hàng, nếp gấp được vuốt phẳng phiu cẩn thận.

Tôi bay lại nhìn qua, chiếc hộp đã gần đầy.

Địa chỉ người nhận trải khắp cả nước,

Có những nơi tôi còn chưa từng nghe tên.

Nhưng ở cuối mỗi biên lai, đều có một dòng chữ nhỏ anh viết tay: “Đây là làm thay cho Tô Tri Ý.”

Như thể nếu không viết câu này, sẽ chẳng ai nhớ những việc tốt này là do tôi làm.

Nếu m/a biết khóc, giờ tôi chắc đã khóc ướt đẫm mặt.

Nhưng tôi đến lời cũng không thốt nên.

Vì người ch*t không biết nói, vì anh không nghe thấy.

Trên đời này, người còn nhớ tên tôi không còn nhiều.

Mẹ tôi không nhớ, bạn học không nhớ, cư dân mạng không nhớ.

Chỉ có anh, viết tên tôi lên hết tờ phiếu gửi hàng này đến tờ khác.

Gửi đến những nơi tôi chẳng hề quen biết.

Những người nhận bưu kiện sẽ không biết Tô Tri Ý là ai, nhưng họ sẽ nhớ cái tên này.

Dù chỉ nhớ trong ba giây.

Thế là đủ rồi.

Người tiếp theo Chu Kỳ Dương liên hệ, là mẹ tôi.

Tôi không hiểu sao anh nhất định phải gặp mẹ tôi.

Anh tìm thấy hướng đi của khoản tiền trong lịch sử chuyển khoản của tôi, lần theo số tài khoản ngân hàng tra ra một dãy địa chỉ.

Một huyện nhỏ tên Vọng Thủy thuộc Hải Thành.

Trên một con phố cổ phía đông huyện, ngôi nhà tự xây ba tầng ốp gạch men trắng bên ngoài.

Đó là nơi tôi lớn lên từ nhỏ.

Cửa sổ chống tr/ộm trên ban công đã gỉ sét một nửa, trên khung cửa dán tấm băng rôn năm em tôi thi đại học.

Trên đó viết “Kim bảng đề danh”.

Nền đỏ chữ vàng, phơi nắng mấy năm đã phai thành nền hồng chữ trắng, ở giữa nứt một đường, được dán bằng băng keo trong.

Chu Kỳ Dương đến lúc hai giờ chiều, nắng đang gắt.

Anh đứng trước cửa bấm chuông hai lần, không ai đáp.

Bấm thêm lần nữa, bên trong mới vọng ra tiếng bước chân lê bước.

Người mở cửa là mẹ tôi.

Bà đã già đi nhiều, tóc trước kia còn hoa râm, giờ đã bạc quá nửa.

Bà nheo mắt nhìn người đứng trước cửa, không nhận ra: “Tìm ai?”

Chu Kỳ Dương nhìn mẹ tôi, rất lễ phép.

“Chào dì, cháu tên Chu Kỳ Dương, là bạn học cấp ba của con gái dì Tô Tri Ý, cháu có một số di vật của cô ấy.”

Biểu cảm của mẹ tôi không chút thay đổi, giọng điệu bình thản.

“Di vật của nó à? Trường các cháu xử lý đi, căn nhà nó thuê ở Hải Thành chúng tôi chưa từng đến, cháu cứ tìm chủ nhà là được.”

18

Chu Kỳ Dương đứng đó, môi mấp máy muốn nói gì đó.

Nhưng chưa kịp mở miệng, mẹ tôi đã nói thêm một câu.

“Nếu cháu đến đây đòi hỏi thứ gì, nhà chúng tôi cũng chẳng có đồ gì đáng giá cho cháu.”

“Mấy việc hậu sự lúc nó đi, đều là tự nó lo liệu, chúng tôi cũng mãi sau mới nhận được tin.”

Mỗi chữ bà nói đều là sự thật.

M/ộ phần của tôi là do tôi tự m/ua, những việc khác là Chu Kỳ Dương lo.

Nhưng tôi không hiểu sao, lại thấy lòng đ/au nhói.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Muốn chinh phục ba vị tổng tài, tôi phải đánh bại ba mối tình đầu

Chương 7
Giới thiệu: Tô Dương Dương, một ký chủ nghèo túng, nhận liền một lúc ba nhiệm vụ chinh phục tổng tài bá đạo, nhưng lại quên mất rằng bên cạnh mỗi vị tổng tài đều có một 'ánh trăng sáng'. Buổi sáng bị vu oan ăn trộm vòng tay, buổi chiều bị ép hiến thận, buổi tối ảnh riêng tư bị đem ra làm vật trao đổi. Sau năm năm chịu đủ mọi đày đọa, cô chọn cách giả chết để thoát thân, nào ngờ cả ba vị tổng tài đều suy sụp, thậm chí cam tâm tình nguyện chia sẻ cô. Khi chỉ số rung động đạt mức tối đa, cô mang theo phần thưởng ba trăm triệu quay về thực tại, để lại ba người đàn ông đang vô cùng hối hận.
Xuyên Không
Hệ Thống
0