Nếu có cơ hội khiếu nại với địa phủ, tôi hy vọng có thêm tùy chọn tắt cảm giác đ/au đớn cho những h/ồn m/a. Mẹ tôi nói xong liền định đóng cửa. Chu Kỳ Dương bước tới một bước, bàn tay chống lên khung cửa, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng kiên định.
“Dì à, cháu không đến để đòi hỏi thứ gì cả, cháu chỉ muốn nói với dì rằng, con gái dì lúc còn sống đã làm rất nhiều việc thiện, cô ấy đã giúp đỡ rất nhiều, rất nhiều người.”
Mẹ tôi đứng đó nhìn anh một lúc rồi nói: “Thế thì tốt quá rồi, còn chuyện gì khác không?”
Tôi nhìn thấy bên cạnh khung cửa có một túi rác. Túi nhựa trong suốt bị căng ra mỏng dính, có thể thấy rõ những hộp đồ ăn mang về xếp chồng lên trên cùng. Đó là tiệm gà rán mà em trai tôi thích, một phần combo thôi cũng đủ bằng tiền ăn cả tuần của tôi trước kia.
Chu Kỳ Dương cũng nhìn thấy túi rác đó. Anh cúi đầu nhìn, rồi lại ngước lên nhìn mẹ tôi, trong ánh mắt chứa đựng một cảm xúc vô cùng kiềm chế và phức tạp. Anh lấy từ trong túi ra một thứ, đó là một chiếc điện thoại cũ. Không phải của tôi, mà là máy dự phòng của anh, bên trong có lưu một đoạn ghi âm. Đó là đoạn tin nhắn tôi để lại trong hộp thư thoại. Anh đã mất rất nhiều ngày mới trích xuất được đoạn ghi âm đó từ máy chủ của hệ thống để lưu vào chiếc điện thoại này. Tôi cứ ngỡ anh giữ lại cho riêng mình.
Anh đứng đó, bàn tay siết ch/ặt lấy chiếc điện thoại. Mẹ tôi đứng ở cửa nhìn anh, chờ anh lên tiếng. Anh im lặng vài giây rồi thu điện thoại vào túi.
“Cháu làm phiền dì rồi.”
Anh xoay người rời đi. Mẹ tôi đóng cửa lại sau lưng anh, tiếng cửa sắt va vào nhau nghe nặng nề, làm bụi trên trần hành lang rơi xuống một ít. Nhưng tôi dường như nghe thấy tiếng thở dài của mẹ. Tôi xuyên qua cánh cửa sắt, nhìn thấy bà đang lau mắt. Tôi giơ tay lên, khẽ vuốt ve khuôn mặt bà, xem như là lời từ biệt.
Chu Kỳ Dương đi đến đầu ngõ mới dừng lại. Nơi đầu ngõ có ông lão b/án khoai nướng đang rao hàng, thùng sắt bốc hơi nghi ngút, quyện thành một làn sương trắng. Tôi thấy anh ngước nhìn bầu trời, khóe miệng khẽ động, như đang tự nhủ điều gì đó. Nhưng ngăn cách bởi dòng người qua lại, tôi chẳng nghe rõ được gì.
Tôi muốn nói: “Không sao đâu Chu Kỳ Dương, em sớm đã quen rồi.”
“Mẹ em không phải không thương em, bà chỉ là có quá nhiều người cần phải yêu thương: bố em, em trai em, và cả bản thân bà nữa.”
“Sức nặng của ba người đã khiến bà mệt mỏi lắm rồi, đến lượt em thì tình yêu chẳng còn đủ để chia nữa.”
Hơn nữa, họ vốn dĩ đâu có dự định sinh ra tôi. Đây không phải lỗi của ai cả, cũng chẳng phải lỗi của tôi, chỉ là không đủ mà thôi. Những người như tôi trên thế giới này nhiều lắm. Những đứa trẻ bị ưu tiên từ bỏ, những đứa trẻ luôn xếp ở vị trí cuối cùng. Chẳng có gì lạ cả.
Nhưng tôi không nói ra được. Anh thay tôi đi đòi lại phần tình yêu chưa từng được đáp lại ấy. Nhưng tôi đã thấy rồi. Khoảnh khắc anh đứng trước cửa nhà mẹ tôi, bàn tay siết ch/ặt chiếc điện thoại lưu giữ giọng nói của tôi, khoảnh khắc anh muốn đưa cho bà rồi lại thu về. Đó là thứ dịu dàng nhất mà cả đời này tôi từng nhận được. Không phải là được yêu, mà là có người thay bạn đi đòi lại thứ tình yêu mà bạn chưa từng có được. Thế là đủ rồi.
Chu Kỳ Dương tìm đến khoa Thiết kế của Đại học Hải Thành. Tôi không biết anh làm thế nào để tìm ra nơi đó. Anh tra c/ứu hồ sơ học tập của tôi, tìm đến giáo viên hướng dẫn năm xưa. Tìm đến giáo viên hướng dẫn đồ án tốt nghiệp của tôi, tìm đến phòng lưu trữ hồ sơ của khoa nơi vẫn còn giữ bản sao tác phẩm của các sinh viên xuất sắc qua các thời kỳ.
Anh đến vào chiều thứ Tư, tòa nhà khoa Thiết kế chẳng có mấy người. Hành lang treo đầy các tác phẩm thiết kế của sinh viên. Lớp sơn trên tường là màu mới, trắng sữa, sáng sủa hơn nhiều so với thời tôi còn đi học. Anh tìm đến văn phòng chủ nhiệm khoa, cửa không đóng. Một người đàn ông trung niên đeo kính đang chấm bài tập. Chu Kỳ Dương gõ cửa, lễ phép nói: “Thưa thầy, làm phiền thầy một chút, em là bạn học cấp ba của Tô Tri Ý.”
“Em muốn tìm hiểu xem, lúc cô ấy còn học ở đây, có để lại thứ gì không ạ?”
Chủ nhiệm khoa ngước nhìn anh, phải mất một lúc lâu mới lật lại cái tên này từ trong ký ức. Ông đặt bút xuống, tháo kính ra lau lau.
“Tô Tri Ý à, tôi nhớ chứ, một trong những sinh viên có năng khiếu nhất khóa đó, đồ án tốt nghiệp của cô ấy là một “thư viện biết thở”.”
“Lúc đó tôi còn nói với đồng nghiệp rằng, đứa trẻ này sau này chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn.”
Ông ngập ngừng, giọng điệu có chút tiếc nuối.
“Sau khi tốt nghiệp cô ấy còn đến thăm tôi, nói rằng gia đình có việc phải về quê, sau đó thì mất liên lạc, thật đáng tiếc.”
Chu Kỳ Dương chỉ hỏi xem có để lại thứ gì không. Chủ nhiệm khoa suy nghĩ hồi lâu.
“Ảnh chụp và bản điện tử của đồ án tốt nghiệp thì khoa có lưu trữ, nhưng mô hình thực tế thì đã tháo dỡ từ lâu rồi.”
Ông lật lật tủ hồ sơ, tìm ra một cuốn kỷ yếu tác phẩm sinh viên dày cộp. Lật đến một trang rồi đưa cho Chu Kỳ Dương xem. Tôi vội vàng bay tới. Tấm ảnh đó chụp đồ án tốt nghiệp của tôi, thư viện kính trong suốt. Lúc đó tôi đặt tên cho tác phẩm này là “Hô hấp”. Bởi vì tôi muốn một tòa kiến trúc cũng biết thở như con người. Ánh nắng từ mái vòm đổ xuống kệ sách, giữa các kệ sách không phải là tường, mà là từng bức tường cây trầu bà sống động. Trong phần thuyết minh thiết kế, tôi có viết một đoạn văn.