Kết quả là chàng lại đem nó đi hầm canh cho Lâm Kiều đang bị cảm phong hàn.
Khi ấy, chàng kh/inh khỉnh cư/ớp lấy nó, nói rằng thân x/ác ta đã như vậy, thêm một chén th/uốc hay bớt một chén th/uốc nào có khác biệt gì, mạng của Kiều Kiều quan trọng hơn ta, phải cho nàng ta.
Thế nhưng, ta mới là kẻ cần bát th/uốc đó để duy trì mạng sống mà.
Mất đi nhân sâm, tâm trí ta thêm nặng nề, cơ thể ngày một tệ hơn, ta biết rõ mình không thể trụ được đến khi ca ca nghĩ ra cách.
Thế nên, khi Lục Lăng nói muốn đưa nàng ta vào phủ làm thê thiếp, ta kiên quyết phản đối, thậm chí chủ động ngưng uống th/uốc, ta muốn dùng cái ch*t để vạch trần đôi cẩu nam nữ này.
Đúng lúc này, tiếng của Liễu Kiều kéo tâm trí ta trở về.
“Lăng ca ca, thiếp nghe nói huynh và tỷ tỷ lại vì chuyện nhỏ của thiếp mà bất hòa, nên đặc biệt đến đây để xin lỗi tỷ tỷ.”
“Huynh đang ở thời điểm mấu chốt để được phong hầu, nếu vì chuyện này mà huynh và Đại tướng quân nảy sinh hiềm khích, ảnh hưởng đến tiền đồ thì thật không hay.”
“Kiều Kiều chịu chút ủy khuất cũng không sao, hay là huynh để Kiều Kiều đi đi, đừng vì thiếp mà phụ lòng tỷ tỷ, phụ lòng Đại tướng quân.”
Quả nhiên, tay Lục Lăng đẩy cửa khựng lại.
Chàng gh/ét nhất là kẻ khác nói chàng nhờ có ta mới được thăng tiến, mà lời nàng ta vừa vặn chạm đúng vảy ngược của chàng.
“Lý Nguyệt! Nàng thật vô liêm sỉ, căn bản không bằng một phần vạn của Kiều Kiều, nàng ta lúc nào cũng nghĩ cho ta, còn nàng chỉ biết gh/en t/uông bóng gió, giả b/ệnh để cầu sự thương hại.”
“Thấy không giữ được tâm ta, liền giả b/ệnh, rồi lại làm ầm ĩ trước mặt phụ huynh nàng, cậy thế lực của Tướng quân phủ mà ép ta phải không?”
“Ta nói cho nàng biết, Lục Lăng ta không còn là kẻ năm xưa cần sự bố thí của phụ thân nàng mới sống nổi nữa!”
“Nếu nàng không vừa mắt, thì cút về Quốc công phủ của nàng đi, việc gì phải ở lại Hầu phủ này mà giả làm oán phụ cầu sự thương hại.”
Chàng xoay người lau nước mắt cho Liễu Kiều rồi nắm tay nàng ta rời đi.
Nhìn dáng vẻ trắng đen bất phân của chàng, ta bất lực thở dài.
Chàng có lẽ đã quên, nửa tháng trước chính tay chàng đã đổ bát th/uốc duy trì mạng sống của ta, hạ lệnh không ai được bước vào viện của ta nửa bước, ai dám đưa nước đưa cơm cho ta sẽ bị đá/nh ch*t.
Ta phiêu dật vào trong phòng, nhìn chính mình với gương mặt đã bắt đầu th/ối r/ữa trên giường, nỗi xót xa trong mắt ngày một rõ rệt, lòng h/ận th/ù cũng ngày một đậm sâu.
Ta h/ận mình si ngốc, cũng h/ận tội nghiệt của chính mình.
Bất chấp tất cả để yêu Lục Lăng, cuối cùng lại đổi lấy kết cục hại người hại mình.
Vào ngày thứ ba ta bị giam giữ, vú nuôi theo ta về nhà lén đưa cơm cho ta thì bị phát hiện.
Chàng hạ lệnh đá/nh ch*t bà.
Ta liều mạng muốn c/ứu bà, nhưng mặc cho ta gào thét, mặc cho ta đẩy những kẻ đó ra, tất cả đều vô ích.
Chỉ đành trơ mắt nhìn họ từng gậy từng gậy đá/nh ch*t bà.
Đó là người đã nuôi nấng ta khôn lớn từ khi mẫu thân qu/a đ/ời, người mà ta coi như mẫu thân ruột th!t.
Ta nhìn vú nuôi cho đến khi trút hơi thở cuối cùng vẫn liều mạng c/ầu x/in chàng, c/ầu x/in chàng tha cho ta, kẻ vốn dĩ chẳng còn sống được bao lâu.
Chàng lại cười trừ, nói rằng chủ tớ chúng ta cấu kết với nhau diễn kịch lừa chàng.
Cuối cùng còn lệnh cho người ném vú nuôi ra bãi tha m/a.
Mặc cho quạ đen rỉa rói.
Còn ta cứ trơ mắt nhìn th* th/ể của vú nuôi từng chút từng chút bị gặm nhấm sạch sẽ.
Ta cố gắng xua đuổi lũ quạ, muốn vén chiếu đắp lên cho bà, cuối cùng cũng chỉ có thể hóa thành một cơn gió nhẹ thổi bay những chiếc lá rụng trên mặt đất.
Ta cứ thế bất lực canh giữ bộ h/ài c/ốt của vú nuôi ngày này qua ngày khác.
Cho đến hôm nay, ta bị một thế lực vô hình kéo trở lại bên cạnh Lục Lăng.
Thu hồi tâm trí, ta chậm rãi phiêu vào trong phòng.
Nhìn chính mình đang nằm trên giường đã bốc mùi, ta h/ận không thể để cái x/ác ấy bò dậy, nhào tới x/é x/ác chàng thành trăm mảnh.
Đúng lúc này, từ căn phòng bên cạnh truyền đến tiếng hoan lạc của hai người.
“Bảo bối Kiều Kiều, nàng hãy đợi thêm chút nữa, rất nhanh thôi nàng ta sẽ hoàn toàn học được cách ngoan ngoãn, khi đó nàng có thể quang minh chính đại vào phủ rồi.”
“Nàng ta sở dĩ ngang ngược như vậy là vì cậy mình từng là đích nữ Tướng quân phủ, mất đi thân phận này xem nàng ta còn làm được gì, hơn nữa sau khi họ ch*t đi, ta cũng không cần phải nhẫn nhịn sự s/ỉ nh/ục khi ai cũng nói Lục Lăng ta dựa hơi Tướng quân phủ nữa.”
“Ta đã ngụy tạo bằng chứng họ thông đồng với địch, chỉ cần tối nay họ biến mất, mọi thứ sẽ do ta quyết định.”
Nghe thấy hai chữ “thông đồng với địch”, linh h/ồn ta r/un r/ẩy như muốn tan biến, h/ận không thể gi*t ch*t chúng, nhưng ta chẳng thể chạm vào chàng.
“Nhưng Lăng ca ca, huynh không sợ nàng ta gây chuyện với huynh sao?”
“Sợ cái gì, phụ huynh nàng ta đổ gục thì nàng ta chỉ là một cô nhi, còn có thể lật trời được sao?”
Thật là một kẻ lòng lang dạ sói, ta nắm ch/ặt tay muốn lao tới, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ xuyên qua thân thể chàng.
Chàng không chỉ muốn mạng ta, còn muốn hại cả phụ thân và ca ca, lần này ta tuyệt đối không thể để chàng đạt được mục đích!
Ta nhất định phải ra ngoài tìm phụ thân và ca ca để báo tin.
Ta đi/ên cuồ/ng lao ra ngoài, nhưng vừa đến cửa viện, ta lại bị kéo ngược trở lại.
Ta mặc kệ tất cả, liên tục lao ra rồi lại bị kéo về.
Mỗi lần linh h/ồn đều bị x/é toạc, tựa như bị hàng ngàn con d/ao cùn c/ắt lên da th!t.
Cuối cùng, ta thật sự thoát khỏi sự trói buộc, bay đến bên cạnh phụ thân.
Phụ thân và ca ca đang truy đuổi một đám người bịt mặt giả dạng man di trong ngõ nhỏ.
“Cha! Ca! Mau đi đi!”
“Có mai phục! Lục Lăng muốn hại người!”
Nhưng dù ta gào thét thế nào, họ cũng chẳng thể nghe thấy.