"Mày đá/nh còn không lại tao."

"Tao đoán chừng, mày có đá/nh lén tao thì cùng lắm tao bị thương, tao tự vệ phản công là có thể tiễn mày đi luôn."

Lý Huệ cứng đờ tại chỗ.

Tôi cúi đầu, tiếp tục ăn cơm.

Người bàn bên cạnh cười đến mức suýt phun cơm.

Chu Đồng và Thẩm Uyển không biết từ đâu chui ra, ngồi xuống cạnh tôi.

"Tô Tiểu Tiểu, cậu đúng là không sợ nó phát đi/ên thật nhỉ."

"Sợ cái gì? Đến rác nó còn lười vứt, thì lấy đâu ra sức mà trả th/ù tao?"

"Tô Tiểu Tiểu, giờ nhìn cậu giống phản diện thật đấy."

"Đúng thế. Tĩnh lặng không chút gợn sóng, nhìn đối thủ tự hủy. Cuối cùng còn thản nhiên bồi thêm một nhát d/ao."

Tôi suy nghĩ một chút.

"Không phải phản diện. Đó là cách nhà tớ xử lý côn trùng thôi."

Trong tiếng cười nhạo của chúng tôi, Lý Huệ lủi thủi bỏ đi.

Lý Huệ làm thủ tục bảo lưu kết quả học tập. Vì có tờ giấy miễn trừ trách nhiệm mà tôi bắt cô ta ký ở văn phòng, chuyện cô ta bị ký sinh, nhà trường không cần phải chịu bất cứ trách nhiệm nào. Ngược lại, chi phí dọn dẹp ký túc xá và khử trùng toàn bộ do trường thực hiện, Lý Huệ phải là người chi trả. Lý Huệ không có tiền, chuyện kéo dài đến mức phải ra tòa.

Ủy ban kỷ luật nhà trường nhân tiện điều tra ra việc cô ta làm giả thân phận sinh viên nghèo, l/ừa đ/ảo chiếm đoạt trợ cấp học bổng tổng cộng 36 ngàn tệ, ra lệnh phải hoàn trả toàn bộ.

Nghe thầy Ngô kể lại, vết s/ẹo trên người Lý Huệ, b/ệnh viện báo giá 3 triệu tệ mới có thể chữa trị dứt điểm.

Nghe nói cô ta quyết định về quê lấy chồng.

Trước khi đi, cô ta đứng ở cổng trường rất lâu.

Không ai biết cô ta đang đợi cái gì.

Có lẽ là đợi một người nào đó đến tiễn mình, là bạn học nào cũng được, để chứng minh rằng vẫn còn có người quan tâm đến cô ta.

Nhưng chẳng có ai đến cả.

Căn phòng ký túc xá từng chất đầy rác thải suốt 2 năm của chúng tôi đã được dọn sạch hoàn toàn.

Nước khử trùng được phun đi phun lại hơn chục lần.

Lớp vữa trên tường cũng được cạo đi để sơn lại.

Ngày dọn dẹp, đống rác kéo ra từ dưới bàn Lý Huệ chứa đầy 37 túi rác đen lớn.

Thẩm Uyển vốn dĩ dịu dàng đã nói một câu cực kỳ ngầu:

"Rác rưởi thì mới sống như rác rưởi mà thôi."

Hoàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm