Trong bữa tiệc của công ty, bạn trai tôi cố tình đi đường vòng để m/ua hai cốc trà sữa. Một cốc anh đưa cho cô bạn thân ngồi đối diện, cốc còn lại đặt trước mặt tôi.
Cô bạn thân mỉm cười cảm ơn: "Vẫn là cậu chu đáo, nhớ kỹ tớ đ/au dạ dày nên chỉ uống được loại bỏ đ/á."
Nhìn cốc Dương Chi Cam Lộ, tôi vô cảm đẩy nó ra xa.
"Sao thế?" Bạn trai tôi tiện miệng hỏi.
"Em dị ứng xoài, anh lại quên rồi sao?"
Anh ấy khựng lại một chút, rồi thản nhiên cười:
"Chuyện nhỏ thế này, em nhặt ra là được mà."
Thế nhưng, anh ấy luôn nhớ rõ cô bạn thân không ăn rau mùi, không ăn hành, ngay cả trà sữa cũng chỉ uống loại ba phần đường, bỏ đ/á.
Còn tôi, chỉ cần ăn một miếng xoài thôi là đã khó thở, trong mắt anh ấy lại chỉ là chuyện "nhặt ra là được".
Thì ra, sự thiên vị của một người có thể khiến cả chuyện sống ch*t cũng trở nên nhẹ tựa lông hồng.
Trên đường về nhà, tôi ngồi ở ghế sau.
Nhìn bóng lưng xứng đôi ở hàng ghế trước, tôi bỗng cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường.
Mối qu/an h/ệ mà ngay cả chuyện dị ứng cũng không được bận tâm này, tôi không cần nữa.
...
Khi xe về đến dưới chân chung cư,
Hai người ở hàng ghế trước vẫn đang trò chuyện về bộ phim điện ảnh chưa chiếu được một tuần.
Đó là bộ phim mà Lục Thời Tự đã hứa đưa tôi đi xem từ tuần trước, nhưng cuối cùng lại từ chối với lý do phải tăng ca.
Hai người họ tán gẫu từ sự nuối tiếc về sinh ly tử biệt giữa các nhân vật chính, đến sự đồng cảm giữa những người phụ nữ...
Tôi không nhớ rõ đây là lần thứ bao nhiêu mình không thể hòa nhập vào cuộc trò chuyện của họ.
Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn ngồi phía sau như một bóng đèn.
Dần dần, tiếng trò chuyện nhỏ dần.
Lục Thời Tự nhìn vào gương chiếu hậu, ngạc nhiên hỏi:
"Sao em vẫn chưa xuống xe?"
Tôi ngẩng đầu, bình thản đáp: "Anh chưa mở cửa cho em."
Lục Thời Tự lặng đi một thoáng.
Cô bạn thân Khương Ngư Ngư lập tức làm hòa.
"Ôi chao, tại tớ cả, cứ thích nói chuyện trên trời dưới biển."
Cô ta nhoài người về phía ghế lái, thành thạo mở cửa sau.
Chiếc xe này là chiếc xe Lục Thời Tự m/ua bằng số tiền ki/ếm được đầu tiên.
Khi đó anh ấy cười nói rằng sau này không bao giờ để tôi phải chen chúc trên tàu điện ngầm nữa.
Sau đó, cô bạn thân đến Nam Thành nương nhờ tôi.
Việc đi làm từ hai người trở thành ba người.
Lại vì Khương Ngư Ngư bị say xe, tôi từ chỗ ngồi ghế phụ đã chuyển ra ngồi ghế sau.
Ba năm ngồi ghế sau khiến tôi sớm đã quên mất các nút điều khiển ở ghế lái.
Còn Khương Ngư Ngư thì cái gì cũng biết, quen thuộc như thể nữ chủ nhân vậy.
"Chi Ân, cậu đừng gi/ận."
"Lát nữa trên đường Thời Tự đưa tớ về nhà, tớ sẽ thay cậu m/ắng anh ấy một trận."
Lục Thời Tự nghe vậy, khẽ cười, không phản bác.
Ở bên anh ấy quá lâu, tôi dễ dàng nhận ra sự nuông chiều trong giọng điệu của anh.
Trước đây, tôi chỉ cần nói mình không thích mùi th/uốc lá,
Lục Thời Tự đã sa sầm mặt mày nói tôi ích kỷ, ngang ngược, đến cả thời gian thư giãn của anh cũng không cho.
Người gh/ét nhất bị chỉ trỏ như anh, giờ đây lại quen với việc Khương Ngư Ngư hết lần này đến lần khác chê bai mình.
Cơn mưa bên ngoài theo cửa sổ xe lùa vào, cái lạnh lẽo từ cánh tay chạy thẳng vào tận tâm can.
Tôi gần như trốn chạy, đẩy cửa xe rời đi.
Đúng lúc này, mưa càng nặng hạt hơn.
Tôi chạy nhếch nhác đến dưới lầu trú mưa.
Ánh mắt vừa vặn bắt gặp cảnh Lục Thời Tự giơ tay lau những giọt mưa trên mặt Khương Ngư Ngư.
Tôi quẹt vội những vệt nước trên mặt mình.
Nhưng lau thế nào cũng không sạch.
Trở về căn hộ, tôi tắm nước nóng.
Vừa bước ra, quản lý gọi điện cho tôi.
"Chi Ân, cô chắc chắn muốn nghỉ việc sao?"
"Nhưng cô vừa giành được một hợp đồng lớn, tôi còn đang định đề xuất với Giám đốc Lục chuyện thăng chức tăng lương cho cô đây."
Vào làm sáu năm, tôi đã đề xuất thăng chức tăng lương mười hai lần.
Không ngoại lệ, tất cả đều bị Lục Thời Tự bác bỏ.
Đồng nghiệp khen tôi làm kế hoạch tốt,
Anh ấy nói đó chỉ là công việc bổn phận thôi;
Trưởng nhóm đề cử tôi đi tu nghiệp nước ngoài, anh ấy nói năng lực nghiệp vụ chưa đủ;
Ngay cả khi cả bộ phận cùng kiến nghị thăng chức cho tôi, cũng bị anh bác bỏ.
Trong lòng tuy có bất mãn, nhưng tôi chưa bao giờ than vãn.
Thế nhưng Khương Ngư Ngư do tôi tiến cử vào, trong vòng ba năm đã thăng liền ba cấp.
Lương cũng từ năm nghìn ban đầu tăng lên mười lăm nghìn.
Cuối cùng tôi không nhịn được hỏi Lục Thời Tự tại sao?
Anh ấy nói qu/an h/ệ yêu đương phải tránh hiềm nghi, bảo tôi phải hiểu chuyện, phải độ lượng.
Còn Khương Ngư Ngư tư lịch còn non, cần được chăm sóc, được bao dung.
Nhưng bây giờ, tôi không muốn nhường nhịn thêm nữa.
Tôi hít sâu một hơi.
"Không cần đề cập với anh ấy đâu, chuyện nghỉ việc này, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi."
Quản lý nghe vậy, không còn khuyên tôi nữa.
Tiếng lạch cạch của ổ khóa vang lên.
Lục Thời Tự vừa về đến nhà đã nghe thấy câu nói cuối cùng.
"Suy nghĩ kỹ chuyện gì?"
"Không có gì."
Lục Thời Tự không hỏi thêm.
Anh cầm gói hàng, đi tới trước ghế sofa.
Sau khi mở ra, bên trong là cả bộ trang sức Van Cleef & Arpels họa tiết hoa đỏ.
Sau đó anh ngẩng đầu nhìn tôi: "Vòng tay đẹp không?"
Chiếc vòng tay này đã nằm trong giỏ hàng của tôi suốt một năm.
Mỗi lần hỏi anh có đẹp không?
Anh luôn nói phí tiền, nói mấy món đồ xa xỉ đó đều là thuế trí tuệ.
Còn nói tôi không hợp đeo mấy thứ lòe loẹt này.
Tôi cứ tưởng Lục Thời Tự sớm đã không còn để tâm, không ngờ anh vẫn nhớ tôi thích.
Chưa kịp cảm động, câu nói tiếp theo của anh đã đ/ập tan sự tự mình đa tình của tôi.
"Em và Ngư Ngư là bạn thân, cô ấy chắc sẽ thích chứ nhỉ?"
Tôi sững sờ, rồi gật đầu.
"Cô ấy sẽ thích thôi."
Dường như nhận ra tâm trạng tôi không tốt, Lục Thời Tự hiếm hoi mở lời giải thích.
"Ngày mai là kỷ niệm ba năm cô ấy vào công ty, nên anh mới m/ua cái này cho cô ấy."