Hốc mắt Lục Thời Tự đỏ lên.

"Thẩm Chi Ân, em không thể cho anh một cơ hội sao?"

"Anh, em đã cho anh mười hai cơ hội rồi."

Anh ta sững người.

"Mười hai lần thăng chức, mười hai lần bị anh bác bỏ."

"Mỗi một lần, em đều chờ đợi anh tự mình nhận ra."

"Chờ anh nhận ra em đang chịu uất ức, chờ anh nhận ra anh không công bằng, chờ anh nhận ra anh đang n/ợ em."

"Thế mà anh không hề, một lần cũng không."

"Cho đến khoảnh khắc anh bắt em gánh tội thay cho Khương Ngư Ngư, em mới hiểu rằng không phải anh không nhìn thấy nỗi uất ức của em, mà là anh không hề quan tâm."

Tay Lục Thời Tự buông thõng xuống.

Hoa dành dành rơi trên mặt đất, vương vãi khắp nơi.

Sau khi anh ta đi, tôi không ra ngoài nhặt bó hoa đó.

Ngày hôm sau, hoa đã bị công nhân vệ sinh quét sạch.

Ngày thứ ba, Lục Thời Tự không đến.

Ngày thứ tư, cũng không.

Ngày thứ năm, quản lý gọi điện cho tôi.

"Tiểu Thẩm, Lục Thời Tự nghỉ việc rồi."

Tôi đang sắp xếp giá sách, hành động trên tay khựng lại.

"Trụ sở chính truy c/ứu trách nhiệm, cậu ta không gánh nổi, Khương Ngư Ngư cũng bị sa thải rồi."

"Vâng."

"Trước khi đi, cậu ta đã sang tên căn hộ đó cho cô."

Tôi im lặng vài giây.

"Tôi không cần."

"Cậu ta nói biết là cô sẽ nói thế, nên bảo tôi nhắn lại với cô một câu."

"Câu gì?"

"Cậu ta nói, xin lỗi, là chính anh đã đá/nh mất đóa hoa dành dành của mình."

Tôi cúp điện thoại.

Đặt sách lại giá, tiếp tục làm việc.

Một tháng sau, tôi nhận được một kiện hàng.

Không có người gửi, địa chỉ là Nam Thành.

Mở ra, bên trong là một tập tài liệu.

Lục Thời Tự đã sắp xếp lại tất cả các bản kế hoạch trong sáu năm qua của tôi.

Trên bìa mỗi bản đều ghi tên tôi, Thẩm Chi Ân.

Không có Khương Ngư Ngư, không có người nào khác.

Chỉ có mình tôi.

Trang cuối của tập tài liệu kẹp một mảnh giấy.

【Trước khi nghỉ việc, anh đã sửa lại tên người thực hiện cho tất cả các dự án em từng viết hộ.】

【Việc thăng chức của Khương Ngư Ngư đã bị hủy bỏ, thành tích của em đã được trả về đúng chỗ. Đây là việc cuối cùng anh có thể làm.】

【Chi Ân, anh không cầu em tha thứ. Anh chỉ muốn em biết, tài năng của em không nên bị vùi lấp, là anh đã làm sai mọi chuyện.】

Tôi cất mảnh giấy đi.

Đặt tập tài liệu vào chiếc ngăn kéo dưới cùng của giá sách.

Ngay khi tôi tưởng mọi chuyện ở Nam Thành đã hoàn toàn khép lại, thì Khương Ngư Ngư tìm đến tận nơi.

Cô ta chặn đường tôi ngay trước cửa thư viện.

Sau khi tháo kính râm, đôi mắt cô ta sưng húp như quả óc chó.

"Chi Ân, tớ đường cùng rồi."

Cô ta nắm ch/ặt lấy tay áo tôi, móng tay cắm sâu vào lớp vải.

"Công ty không những sa thải tớ, mà còn liệt kê một danh sách yêu cầu tớ hoàn trả lương và thưởng đã nhận dư trong ba năm qua."

"Tớ làm gì có nhiều tiền như thế? Bố tớ vẫn đang nằm viện, tớ không thể để họ biết chuyện này."

"Cậu giúp tớ đi, giúp lần cuối thôi, được không?"

Tôi nhìn cô ta, không nói lời nào.

Cô ta lấy từ trong túi ra một bản thỏa thuận hòa giải.

"Chỉ cần ký vào đây, công ty sẽ không truy c/ứu nữa."

"Nhưng điều kiện là—cậu phải ký x/ác nhận rằng những dự án đó là cậu tự nguyện nhường cho tớ."

Tôi cúi đầu lướt mắt qua bản thỏa thuận.

Các điều khoản ghi rất rõ ràng: Bên B là Thẩm Chi Ân tự nguyện từ bỏ quyền tác giả và phân chia tiền thưởng của các dự án liên quan, x/ác nhận Khương Ngư Ngư không có hành vi cư/ớp công.

Tôi suýt chút nữa thì bật cười vì tức.

"Khương Ngư Ngư, trước khi đến tìm tớ, cậu không nghĩ đến việc xem thử bản thỏa thuận này viết cái gì sao?"

Cô ta sững người.

"Cậu bảo tớ ký từ bỏ quyền tác giả, chẳng khác nào thừa nhận những kế hoạch đó không phải do tớ làm."

"Đến lúc đó công ty không những không miễn n/ợ cho cậu, mà ngược lại còn khẳng định cậu làm giả, truy c/ứu trách nhiệm pháp lý của cậu đấy."

"Ai giúp cậu tìm luật sư vậy? Lục Thời Tự à?"

Sắc mặt Khương Ngư Ngư trắng bệch.

Cô ta cúi đầu nhìn bản thỏa thuận, ngón tay bắt đầu r/un r/ẩy.

"Anh ấy... anh ấy nói chỉ cần ký vào đây là giải quyết được hết mọi chuyện..."

Tôi cầm lấy bản thỏa thuận, x/é làm đôi ngay trước mặt cô ta.

"Anh ta không phải đang giúp cậu, mà là đang giúp cậu ngồi tù mọt gông đấy."

Khương Ngư Ngư ngồi bệt xuống đất, khóc đến r/un r/ẩy cả người.

Tôi đứng bên cạnh, nhìn cô ta rất lâu.

Cuối cùng vẫn thở dài, ngồi xổm xuống.

"Cậu hãy chụp màn hình tất cả email công ty gửi, xuất toàn bộ dữ liệu dự án ra, viết một bản tường trình nộp lên."

"Thừa nhận một phần dự án là cậu nhờ tớ viết hộ, nhưng việc thay đổi tên tác giả là cậu tự ý làm. Thái độ thành khẩn một chút, công ty sẽ không dồn người vào đường cùng đâu."

"Còn về khoản tiền hoàn trả, tớ có thể giúp cậu thương lượng với nhân sự để trả góp."

Cô ta ngẩng đầu, đẫm lệ nhìn tôi.

"Chi Ân... tại sao cậu vẫn còn muốn giúp tớ?"

"Tớ không phải giúp cậu."

Tôi đứng dậy, phủi bụi trên quần.

"Tớ đang giúp cô bạn Khương Ngư Ngư của ngày xưa, người từng đứng ra bảo vệ tớ mỗi khi tớ bị b/ắt n/ạt."

Sau khi Khương Ngư Ngư đi, tôi gửi bản nháp tường trình cho quản lý, nhờ ông ấy chuyển giúp đến bộ phận nhân sự.

Quản lý gửi lại cho tôi một tin nhắn: 【Tiểu Thẩm, tầm nhìn của cô rộng hơn Lục Thời Tự nhiều.】

Nửa năm sau.

Thư viện huyện có một tình nguyện viên mới.

Là giáo viên tiểu học ở thị trấn bên cạnh, cuối tuần đến giúp đỡ.

Họ Cố, tên là Cố Hành Chu.

Anh ấy ít nói, làm việc nhanh nhẹn.

Bê sách còn nhanh hơn tôi, sắp xếp tài liệu còn tỉ mỉ hơn tôi.

Có một lần, chúng tôi cùng tăng ca kiểm kê kho.

Anh ấy bỗng hỏi tôi: "Trước đây cô làm công việc gì?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm