Tôi đã thảm hại và đ/au đớn đến mức ấy, vậy mà Ân Trạch Vũ lại đứng xa hơn. "Không được, không được, mùi trên người cô khó ngửi quá, vừa hôi vừa thối, tôi không tài nào chịu nổi, cô tự bò dậy đi!"

Tôi không còn chút sức lực nào để bò dậy, thảm hại còn hơn cả một kẻ ăn mày, chỉ có thể bò lê trên mặt đất. Ân Trạch Vũ cứ đút hai tay vào túi quần, đứng cạnh tôi quát tháo y tá, khiến y tá cũng tức gi/ận, không thèm đoái hoài đến tôi ngay lúc đó.

"Các cô làm y tá ở b/ệnh viện kiểu gì vậy? B/ệnh nhân đã bò trên đất rồi, chạy qua chạy lại mà cứ như không thấy gì cả? Có tin tôi kiện các cô không?"

Y tá nhíu mày liếc nhìn tôi, tay và người cô ấy còn dính m/áu, thở hổ/n h/ển rõ ràng là đang bận đến mức đi/ên cuồ/ng.

"Chúng tôi đã liên tục giục anh đi đóng tiền, ký giấy để làm phẫu thuật, anh cứ đứng đây trì hoãn thời gian làm cái gì? Anh mau đi đi chứ!"

Ân Trạch Vũ chỉ vào tấm biển quảng cáo, vẫn không chịu bỏ qua, tiếp tục đôi co với y tá.

"Đây không phải biển quảng cáo của b/ệnh viện các cô sao? Ghi là 'hai b/ệnh nhân phẫu thuật giảm nửa giá', tôi đang đợi b/ệnh nhân thứ hai đến để ghép chung hưởng giảm giá một nửa mà?"

"Đó là quảng cáo ban ngày, bên dưới có chú thích rõ ràng rồi, đó là dành cho b/ệnh nhân viêm ruột thừa mãn tính, thường gặp ở trẻ em, hay đ/au bụng. B/ệnh viện chúng tôi cân nhắc kỳ nghỉ hè thích hợp để hồi phục nên mới tung ra gói phẫu thuật c/ắt ruột thừa nội soi, không liên quan gì đến ca viêm ruột thừa cấp tính của các anh cả!"

Y tá đã nói rất rõ ràng, vậy mà Ân Trạch Vũ lại chọn cách lờ đi.

"Thế thì tôi biết làm sao được? Tôi không hiểu, tôi thấy quảng cáo của các cô ghi thế thì tôi phải làm theo những gì trên đó viết chứ."

Khi anh ta nói câu đó, tôi lại một lần nữa đ/au đến phát khóc.

"Ầm" một tiếng, m/áu tươi trong dạ dày không kìm được mà trào ra, mắt tôi tối sầm lại.

Tôi cũng chẳng biết mình đã ngất đi bao lâu.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã nằm trên giường b/ệnh.

Cơn đ/au truyền đến từ bụng, cùng với th/uốc mê chưa tan hết, cho tôi biết ca phẫu thuật đã xong xuôi.

Ân Trạch Vũ ngồi một mình tự nhiên ăn hamburger, uống Coca, mùi thơm lan tỏa khắp phòng b/ệnh, anh ta còn bật loa ngoài điện thoại.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng một cô gái, nghe rất dịu dàng, vừa mở miệng đã nũng nịu với Ân Trạch Vũ.

"Sư phụ, tài liệu này em thật sự không biết làm thế nào cả! Em ngốc quá, không hiểu ý anh, hay là anh ngồi cạnh, cầm tay chỉ việc cho em đi."

Ân Trạch Vũ cười trầm thấp, giọng nói trở nên từ tính một cách khó nhận ra.

"Vậy em cứ để đó đi, đợi anh về rồi dạy em. Thực ra vấn đề này đơn giản lắm, chẳng phải anh đã dạy em nhiều lần rồi sao?"

"Ôi, chắc là do em ngốc quá, làm phiền sư phụ rồi. Chỉ cần nhìn thấy anh là em lại căng thẳng, đầu óc cứ suy nghĩ lung tung."

"Căng thẳng? Tại sao nhìn thấy anh lại căng thẳng?"

"Em cũng không biết nữa, chắc là vì anh đẹp trai quá, làm em cứ căng thẳng mãi."

"Nói bậy."

"Thật mà."

……

Hai người họ cười khúc khích, trò chuyện câu được câu chăng.

Chẳng ai chịu đ/âm thủng lớp giấy cửa sổ đó, cả hai đều ngầm hiểu mà tận hưởng sự m/ập mờ này, nhất là Ân Trạch Vũ, hoàn toàn không nhận ra tôi đã tỉnh.

Họ gọi điện thoại suốt nửa tiếng đồng hồ, tôi cũng đã tỉnh th/uốc mê, lúc này anh ta mới phát hiện ra tôi đã tỉnh, chỉ chỉ vào chiếc hamburger và Coca trên tủ đầu giường bảo tôi ăn.

"Này, để dành riêng cho em đấy, nếu em tỉnh rồi thì không có việc gì thì ăn đi! Y tá nói em phải nằm viện vài ngày, hôm nay còn phải truyền nước nữa. Anh đã chăm em cả đêm rồi, phải đến công ty làm việc đây."

Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chiếc hamburger và Coca, trong bụng càng thêm khó chịu.

"Anh nghĩ là em ăn được những thứ này sao?"

"Vậy thì biết làm sao? Anh đã đặc biệt để dành cho em rồi, đừng kén chọn nữa."

"Đây không phải là vấn đề kén chọn hay không, mà là cơ thể em không ăn được, ăn vào có thể bị xuất huyết dạ dày, dẫn đến thủng ruột, b/ệnh tình sẽ càng nghiêm trọng hơn."

"Làm gì có chuyện đ/áng s/ợ như em nói? Chẳng lẽ bắt mẹ anh đến hầm canh nấu cơm cho em à? Thế thì ai trông con? Em có thời gian ở đó thì lấy điện thoại đặt đại cái đồ ăn ngoài là xong chứ gì."

Chưa đợi tôi nói, điện thoại Ân Trạch Vũ đã rung lên liên tiếp mấy cái, anh ta nhìn vội một cái rồi chạy đi đầy vội vã, nói công ty có việc gấp.

Tôi đoán cũng chẳng có việc gấp gì đâu, chắc lại là cô học trò nhỏ mới vào bộ phận của anh ta đang nũng nịu đấy thôi.

Sau khi anh ta đi, tôi thu lại nỗi thất vọng trong lòng, đặt m/ua chút cháo trắng để ăn.

Vì tiền đều bị anh ta lấy đi đầu tư cả rồi, trong điện thoại tôi không có lấy một xu, đành phải dùng tài khoản thanh toán thân mật mà anh ta mở cho.

Giá 25.9 tệ, vừa thanh toán xong thì tài khoản thân mật bị khóa, sau đó Ân Trạch Vũ chuyển cho tôi 100 tệ, bảo tôi chi tiêu tiết kiệm.

"Em tiết kiệm một chút đi, anh cũng chẳng còn bao nhiêu tiền, đầu tư hết rồi. Lần này phẫu thuật của em cũng tốn không ít tiền, đừng có tiêu xài bừa bãi nữa."

100 tệ mà gọi là tiêu xài bừa bãi ư?

Lòng tôi hoàn toàn nguội lạnh.

Tôi bật cười một tiếng, ngay sau đó bị kéo về thực tại, thoát khỏi ký ức đầy nh/ục nh/ã ấy.

Hoàn h/ồn lại, Ân Trạch Vũ vẫn đang r/un r/ẩy kéo vạt áo tôi.

"Vợ ơi, c/ứu anh với, anh đ/au quá, em đang nghĩ gì thế? Em mau c/ứu anh đi…"

Tôi cố tình tỏ ra khó xử thở dài một tiếng, gạt tay Ân Trạch Vũ ra rồi khuyên anh ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
6 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0