“Ngày hoán mệnh, nó khóc lóc nói với ta, tỷ tỷ, muội nguyện ý thay tỷ gánh chịu……”
Triệu Minh Châu nói đến đây, thế mà còn nặn ra được mấy tiếng nức nở.
Lưỡi đ/ao của ta lại đ/è nặng thêm một phần.
Nàng ta vội vàng nói tiếp: “Sau đó thân thể nó liền không xong nữa. Mẹ ta bảo đừng mời đại phu cho nó, dù sao cũng đã vô dụng rồi.”
“Nó quỳ xuống c/ầu x/in ta cho nó một bát cháo nóng, ta không cho… ta sợ cho rồi, nó sống thêm được mấy ngày, nhỡ đâu bị người ta phát hiện.”
“Còn gì nữa?”
“Còn, còn nữa, lúc nó sắp ch*t, nó gào khóc đòi gặp ngươi, ta sai người truyền lời, bảo rằng ngươi không đến thăm nó, vì ngươi vốn dĩ chẳng hề để tâm đến nó.”
“Nó khóc một đêm, ngày hôm sau liền tắt thở.”
Triệu Minh Châu nói xong, cả người mềm nhũn ra, khóc không ra hơi: “Đều là chủ ý của bọn họ, là mẹ ta ép ta, ta cũng không muốn thế!”
Trong sân im lặng như ch*t.
Thẩm Kinh Hồng đứng đó, mặt đã trắng bệch hoàn toàn. Hắn nhìn Triệu Minh Châu, như thể chưa từng quen biết người này.
Triệu Minh Châu nói xong, trong sân không một ai lên tiếng.
Ta nhìn đám khách khứa, gia đinh, phủ binh, giơ tay vẫy nhẹ.
“Tất cả cút ra ngoài.”
Không ai nhúc nhích.
Ta ấn lưỡi đ/ao vào cổ Triệu Minh Châu, m/áu lại rỉ ra một tầng: “Ta nói, tất cả cút ra ngoài. Chuyện trong phủ hôm nay không liên quan đến người ngoài. Kẻ nào không muốn ch*t thì bây giờ cút ngay.”
Kẻ đầu tiên cử động là một văn sĩ mặc áo xanh. Hắn cúi đầu, sải bước nhanh về phía cửa, bước chân càng lúc càng nhanh, gần như là chạy trốn.
Sau đó là người thứ hai, người thứ ba.
Đám đông như đê vỡ, tranh nhau chen lấn xông ra ngoài. Có người làm rơi cả giày, có người ngã xuống rồi bò dậy chạy tiếp, lăn lộn bò trườn, chỉ sợ chậm một bước.
Thẩm Kinh Hồng đứng tại chỗ không nhúc nhích, sắc mặt xám xịt, ánh mắt dán ch/ặt vào Triệu Minh Châu.
Ta liếc nhìn hắn: “Ngươi cũng cút đi.”
Hắn mấp máy môi, như muốn nói gì đó, cuối cùng chẳng thốt nên lời. Hắn quay lưng bỏ đi, bước chân nặng nề, bóng lưng c/òng xuống, trông như một ông già.
Gia đinh, nha hoàn, phủ binh, từng kẻ một rút lui. Mấy tên thị vệ bị châm đ/ộc của ta đ/âm m/ù mắt cũng bị đồng bọn kéo lê ra ngoài.
Trong nửa tuần trà, tiền viện phủ Thừa tướng rộng lớn, chỉ còn lại vài người.
Triệu Sùng Viễn, vợ ông ta là Vương thị, Triệu Minh Châu.
Và ta.
Ta buông Triệu Minh Châu ra, nàng ta nằm liệt trên đất, tay ôm lấy vết c/ắt trên cổ, toàn thân r/un r/ẩy.
V rẩy.
Vương thị đã sợ đến mức không nói nên lời, dựa vào cột hành lang, hai chân run cầm cập. Triệu Sùng Viễn khá hơn bà ta một chút, mặt mày tái mét, nhưng sống lưng vẫn còn cố gượng.
“Ngươi muốn thế nào?” Giọng ông ta căng cứng.
Ta không thèm để ý đến ông ta.
Ta xoay người đi vào giữa sân, cắm thanh đ/ao đầu q/uỷ xuống đất, cúi người, từ trong ng/ực lấy ra một món đồ.
Là một mảnh vải. Được gấp vuông vức, giặt đến bạc màu, các góc đã sờn rá/ch.
Bộ quần áo cũ mà A Niệm đã mặc khi còn sống.
Ta trải nó ra, đặt trên mặt đất.
Sau đó đứng thẳng người, nhìn về phía ba kẻ trước mặt.
“Các ngươi đối xử với con gái ta thế nào, ta sẽ đối xử với các ngươi như thế ấy.”
Triệu Minh Châu lùi lại, miệng kêu lên: “Không, đừng, ta đã nhận tội rồi, ngươi tha cho ta đi!”
“Tha cho ngươi?”
Ta ngồi xổm xuống, nhìn nàng ta.
“Lúc nó quỳ xuống c/ầu x/in ngươi cho một bát cháo nóng, ngươi có tha cho nó không?”
Triệu Minh Châu khóc đến mức không nói nên lời.
Ta đứng dậy, rút đoản đ/ao từ trong ống tay áo.
Nhát đ/ao thứ nhất, c/ắt đ/ứt lưỡi của Vương thị.
Bà ta ú ớ kêu lên, m/áu từ khóe miệng chảy xuống, không nói nổi một chữ trọn vẹn.
“Ngươi để nó lúc sắp ch*t đến một câu an ủi cũng không nghe được. Ngươi cũng không cần nói nữa.”
Nhát đ/ao thứ hai, c/ắt đ/ứt gân chân của Triệu Sùng Viễn. Ông ta hừ một tiếng, hai đầu gối quỳ xuống đất, cố chống đỡ hai cái rồi lại đổ gục.
“Ngươi bắt nó quỳ xuống c/ầu x/in. Ngươi cũng quỳ mà ch*t đi.”
Nhát đ/ao thứ ba, ta xẻo mất tai của Triệu Minh Châu.
“Lúc ngươi giả vờ giả vịt khóc lóc, nó đang khóc trong phòng củi. Từ nay về sau, ngươi có khóc cũng chẳng còn ai xem đâu.”
Ta không gi*t bọn chúng.
Ch*t quá là rẻ rúng cho chúng rồi.
Ta lấy ra một bình sứ nhỏ từ trong ng/ực, là hủ cốt tán đổi được từ tay người Miêu ba năm trước. Mỗi kẻ một ngụm.
Sẽ không ch*t nhanh đâu. Xươ/ng cốt sẽ th/ối r/ữa từng tấc một, th/ối r/ữa mười ngày nửa tháng mới tắt thở.
Làm xong những việc này, ta vứt đ/ao, nhặt mảnh vải cũ dưới đất lên, gấp gọn, lại nhét vào trong ng/ực.
Sau đó ta đi ra hậu viện, tìm đến căn phòng củi kia.
Cửa không khóa. Bên trong trống huơ trống hoác, dưới đất trải một lớp rơm rạ mốc meo, góc tường có những vệt m/áu đen đã khô.
Ta ngồi xổm xuống, đặt mảnh vải cũ lên đất, dập đầu ba cái.
“A Niệm, mẹ đưa con về nhà.”
Đêm hôm đó, ở sân sau quán trà nhỏ ngoại thành, dưới gốc cây hoa quế mọc thêm một ngôi m/ộ mới.
Không có bia m/ộ, chỉ có một tảng đ/á xanh, trên khắc hai chữ: A Niệm.
Ta ngồi trước m/ộ, rót ba bát rư/ợu.
“Từ nay về sau con ở đây nhé. Mẹ không đi đâu cả, sẽ mãi ở bên con.”
Gió thổi qua cây hoa quế, lá cây xào xạc.
Như thể có ai đó đang cười.
Phủ Thừa tướng trong một đêm ch*t ba người.
Tể tướng Triệu Sùng Viễn, phu nhân Vương thị, đích nữ Triệu Minh Châu.
Ch*t vô cùng thảm khốc, xươ/ng cốt th/ối r/ữa từng tấc một, kéo dài mười mấy ngày mới tắt thở.
Triều đình chấn động.
Đại Lý Tự lập án, Kinh Triệu Phủ vào cuộc, ngay cả cấm quân cũng bị kinh động. Thế nhưng tra xét ba ngày, không tìm ra bất kỳ manh mối nào.
Không phải là không tra được.
Mà là không ai dám tra.