Đó chính là tờ hôn thư bị ta x/é đ/ứt từ ngàn năm trước.
Nửa đoạn chỉ đỏ ta ném cho người, người thực sự đã giữ suốt một ngàn năm.
Tạ Vi Trần nhìn ta,
ánh mắt cuối cùng cũng hiện lên ý cười.
"Động phòng hoa chúc còn chưa trả, mà hôn khế đã thức tỉnh rồi."
Ta sụt sịt mũi.
"Đến nước này rồi mà người còn nhớ chuyện đó sao?"
Người thấp giọng đáp:
"Nhớ suốt một ngàn năm."
Dòng phán quyết thứ hai rơi xuống.
Ta và người đồng thời giơ tay.
Sợi chỉ đỏ hóa thành ánh lửa rực trời, cứng rắn th/iêu rụi dòng chữ kia.
Thiên đạo gầm vang.
Một dòng phán quyết bằng vàng lơ lửng giữa không trung.
Tang Ninh, dị số.
Triệu A Mãn, vô mệnh.
Hai bên hợp nhất, đáng bị tru diệt.
Ta nhìn chằm chằm dòng chữ đó, bỗng nhiên mỉm cười.
"Ai viết vậy?"
Tạ Vi Trần nhìn ta.
Ta buông tay người ra, bước lên phía trước một bước.
"Ngàn năm trước, các ngươi ép người đàn ông của ta viết ngày ch*t của ta."
"Lần này, đổi lại để chính ta viết."
Ta vốn dĩ là kẻ nằm ngoài mệnh bộ.
Mệnh bộ không viết được ta.
Phán quyết cũng chẳng khóa được ta.
Ta giơ tay.
Mệnh đăng bay vào lòng bàn tay.
Ánh đèn hóa thành một cây bút.
Thanh La kinh ngạc đến mức không nói nên lời.
Thổ Địa thần ngoài núi gào lên:
"A Mãn, đừng viết bậy nha!"
Ta quay đầu cười với ông.
"Yên tâm, giờ ta biết chữ rồi."
Tạ Vi Trần thấp giọng gọi:
"A Mãn."
Ta nhìn người.
"Tạ Vi Trần, ta không muốn người thay ta chuộc tội nữa."
Ánh mắt người khẽ rung động.
"Ta chưa bao giờ cảm thấy con có tội."
Ta nói:
"Vậy người cũng đừng cảm thấy bản thân có tội nữa."
Ta nâng bút, viết nét đầu tiên lên phán quyết của thiên đạo.
Mệnh bộ khổng lồ lay động, như muốn x/é x/ác ta khỏi thế gian.
Nương ta bỗng nhiên phá vỡ kết giới.
Chiếc áo giấy trên người bà bị lửa trời th/iêu đ/ốt, nhưng bà vẫn lao đến trước mặt ta.
Sau này ta mới biết, nương ta không phải người giấy tầm thường.
Trong tâm giấy của bà ép một nhúm tro áo cưới không bao giờ ch/áy hết.
Đó là thứ duy nhất còn sót lại sau khi Tang Ninh bị lửa trời th/iêu rụi ngàn năm trước.
Không biết có phải nhúm tro áo cưới ấy bùng ch/áy hay không, kết giới thiên đạo thế mà bị bà đ/âm thủng một lỗ.
"Đứa nào dám động vào khuê nữ của ta!"
Phụ thân ta theo sát phía sau, giơ con đ/ao giấy, r/un r/ẩy chắn bên cạnh bà.
"Ta, ta cũng dám."
Bạch Vô Thường vung gậy tang.
Hắc Vô Thường nâng xiềng xích.
Thổ Địa thần ôm sổ hộ khẩu, râu ria run bần bật.
"Hộ tịch địa phương tuy tạm hoãn, nhưng cũng là nhân khẩu dưới quyền ta!"
M/a tr/eo c/ổ treo trên cây gào lên:
"Đứa trẻ của bãi hoang táng, không đến lượt trời thu!"
M/a ch*t đuối nhô đầu từ trong sương nước.
M/a đói ném đồ cúng sang một bên.
Khắp núi bóng q/uỷ, đồng loạt chắn trước người ta.
Ta nhìn họ, nước mắt suýt rơi xuống mệnh đăng.
Thì ra ta không phải vô mệnh.
Nhiều người như vậy, đều đang chống đỡ mệnh số cho ta.
Lửa trời th/iêu lên người nương ta.
Bà là người giấy, sợ lửa nhất.
Mặt giấy bị đ/ốt thủng một lỗ, váy đỏ cũng quăn mép.
Ta hoảng lo/ạn.
"Nương!"
Bà quay đầu nhìn ta, vẫn đang cười.
"Viết đi."
Tay ta run dữ dội.
Tạ Vi Trần từ phía sau nắm lấy tay ta.
"Cùng nhau."
Ta nghiến răng, viết lên phán quyết:
Tang Ninh không tru diệt.
A Mãn không tiêu diệt.
Kiếp trước không bù kiếp này.
Thiên mệnh không bằng lòng người.
Thiên đạo không dung, ta tự dung.
Thế gian không nạp, vạn q/uỷ nạp.
Nét cuối cùng hạ xuống, ánh sáng mệnh đăng bùng lên tận trời.
Cuốn mệnh bộ thiên đạo treo cao kia, nứt làm đôi từ chính giữa.
Tạ Vi Trần giơ tay, Tư Mệnh thần ấn hiện ra trong lòng bàn tay người.
Người nhìn trời, giọng lạnh như sương.
"Từ hôm nay trở đi, mệnh của Tang Ninh, không thuộc về thiên đạo."
Ta tiếp lời:
"Mệnh của Triệu A Mãn, cũng không thuộc về."
Khi mệnh bộ khép lại, nương ta chỉ còn lại một nửa thân giấy.
Ta ôm bà khóc không ra hơi.
Bà lại chê bai đẩy ta ra.
"Đừng khóc, nước mắt làm ướt giấy."
Ta lập tức nín bặt.
Phụ thân ta xoay quanh bà, xót xa đến mức rơi cả lệ q/uỷ.
"Vợ ơi, nàng bị hở hơi rồi."
Nương ta lườm người.
"C/âm miệng."
Tạ Vi Trần bước tới, truyền một luồng thần lực vào thân giấy của bà.
Tro giấy từng chút một ngưng tụ lại.
Nương ta nhìn người, bỗng hừ lạnh một tiếng.
Tạ Vi Trần khựng lại.
Nương ta nói:
"Đừng tưởng c/ứu ta một lần là ta không tính toán chuyện ngươi làm khuê nữ ta đ/au."
Tạ Vi Trần rủ mắt.
"Mẹ vợ dạy phải lắm."
Phụ thân ta mềm nhũn chân.
"Mẹ, mẹ vợ?"
Mặt giấy của nương ta đỏ ửng.
"Ai là mẹ vợ ngươi?"
Tạ Vi Trần rất nghiêm túc.
"Nếu người không muốn, con có thể bắt đầu từ việc làm con rể tương lai của nhà Triệu lão tam."
Phụ thân ta tại chỗ bay thẳng lên cây.
Ta dưỡng thương ở bãi hoang táng nửa tháng.
Tạ Vi Trần ngày nào cũng tới.
Bưng th/uốc, đưa bánh, sửa cánh tay giấy cho nương ta, gia cố h/ồn thể cho phụ thân ta.
Nương ta ngoài miệng thì không ưa người.
Nhưng mỗi lần người tới, bà lại lén bày thêm một đôi bát đũa.
Phụ thân ta còn vô dụng hơn.
Ngày đầu tiên còn bảo phải khảo nghiệm Thần Quân.
Ngày thứ hai đã chạy theo hỏi:
"Con rể, con xem m/ộ của ta có thể sửa thành sân ba gian không?"
Tạ Vi Trần gật đầu.
"Được."
Mắt phụ thân ta sáng rực.
"Loại có cả vườn hoa ấy?"
"Được."
Nương ta một cước đ/á tới.
"Triệu lão tam, ông b/án con gái à?"
Ta ngồi trên giường uống th/uốc, cười đến mức suýt sặc.
Tạ Vi Trần nhìn ta một cái.
"Chậm thôi."
Ta cố tình xị mặt.
"Thần Quân, nam nữ thụ thụ bất thân."
Tay người khựng lại.
Thanh La ngồi bên cạnh ăn hạt dưa, cười đến suýt ch*t.
Hôn lễ tổ chức ở bãi hoang táng.
Đây là do ta quyết định.
Tạ Vi Trần ban đầu không đồng ý.
Người bảo làm tủi thân ta.
Ta bảo không tủi thân.
Ta được nhặt về từ nơi này.
Học cách đi đứng tại nơi này.
Lần đầu gọi tiếng nương cũng tại nơi này.