Đôi tai nhỏ xíu của tôi không chỉ đỏ ửng mà còn sưng vù lên.
Ông nội gi/ận dữ ngút trời, trừng mắt nhìn mẹ: "Nói! Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"
Khuôn mặt mẹ từ xanh chuyển sang trắng bệch: "Bố, chồng à, vừa nãy lúc em bế Tiểu Mãn, không cẩn thận nên đ/ập vào khung cửa."
"Em thấy con bé quá giống Tri Ý đã khuất của chúng ta nên nhất thời thất thần, suýt chút nữa thì ngã."
"Chồng ơi, anh biết mà, em mong chờ đứa bé này biết bao, em thương con bé còn không hết ấy chứ."
Mẹ vừa khóc, bố liền đ/au lòng.
Ông vội vàng rút khăn giấy lau nước mắt cho mẹ, đồng thời trách móc ông bà nội.
"Bố, mẹ, hai người đừng trách Tĩnh Thư nữa, hai người cũng biết cô ấy thương đứa bé này thế nào mà."
"Để sinh được con bé, th/uốc an th/ai cô ấy đều phải bấm mũi uống cạn đấy thôi."
Bà nội thấy mẹ đã hạ mình đến mức này, mà tôi vẫn cứ khóc ré lên.
Bà vỗ vỗ tôi: "Cái con bé này, chỉ biết b/ắt n/ạt mẹ, sau này con còn phải làm phu nhân hào môn, không được phép không hiểu chuyện như thế."
Mẹ vừa khóc như vậy, điểm ấn tượng của cả nhà về tôi tụt dốc không phanh.
Không chỉ bà nội m/ắng tôi đỏng đảnh.
Ngay cả bố cũng thở dài, bảo tôi không hiểu chuyện bằng chị cả.
Nghe những lời này, tôi muốn khóc mà không ra nước mắt.
Bố ơi là bố, chính vì con quá hiểu chuyện nên kiếp trước mới bị bịt mũi đến ch*t đấy.
"Bố, chồng à, công ty hai người nhiều việc, đừng lãng phí thời gian ở đây nữa."
"Mẹ, thời gian này vất vả cho mẹ rồi, mẹ cũng về phòng nghỉ ngơi đi, cứ yên tâm giao con bé cho con, con sẽ chăm sóc Tiểu Mãn thật tốt."
Mẹ bắt đầu đuổi người.
Tôi hoảng hốt.
Không cần nghĩ cũng biết, đợi họ đi rồi, chắc chắn tôi sẽ bị bà ta hành cho ch*t.
Không được!
Tôi vận dụng hết trí khôn đấu đ/á trong phủ suốt chín kiếp, cuối cùng cũng lóe lên một tia sáng.
Ngay lúc bà nội định trao tôi lại cho mẹ, tôi bất ngờ đạp tung tã lót.
Ai nấy đều sững sờ.
Tôi ôm lấy cẳng chân nhỏ của mình, trợn ngược mắt rồi ngất đi.
Cả nhà lập tức hoảng lo/ạn.
Bố lao đến như một mũi tên, bế tôi vào phòng, lập tức gọi bác sĩ gia đình.
Bác sĩ giàu kinh nghiệm, kiểm tra khắp người tôi rồi đưa ra chẩn đoán.
"Không sao, chỉ là cẳng chân bị ngoại lực ép mạnh, cứ chăm sóc kỹ là được, sẽ không để lại di chứng đâu."
"Ngoại lực ép mạnh?" Mặt bà nội tái mét, chợt nhớ lại hành động vừa rồi của tôi, bà nhìn sang mẹ: "Ngụy Tĩnh Thư, cô còn dám nói mình không cấu Tiểu Mãn ư?"
Mẹ tỏ vẻ kinh hãi: "Con không có! Chồng à, mẹ, hai người phải tin con! Vừa nãy đúng là con suýt ngã, là nó cố tình đấy, đúng rồi, chắc chắn là vậy."
"Nó vừa nãy hại con, cái con ranh này, chắc chắn nó nghe hiểu lời chúng ta nói, nó đang tranh sủng với con, cố tình ly gián con và bố nó."
"Đủ rồi." Bà nội không nhịn nổi nữa, "Ngụy Tĩnh Thư, cô bảo Tiểu Mãn là một đứa trẻ sơ sinh mà lại hại cô ư?"
"Cô không chịu thừa nhận phải không? Đến từ đường quỳ xuống đó, bao giờ nhận tội thì bao giờ mới được ra."
Bố vẫn bênh vực mẹ: "Mẹ, Tĩnh Thư vừa mới sinh con xong, sao có thể ph/ạt quỳ, hơn nữa cô ấy là mẹ ruột của Tiểu Mãn, sao có thể hại con bé."
"Lúc cô ấy sinh có bao nhiêu người quanh đó, chưa chắc đã không phải người khác vô tình làm Tiểu Mãn bị thương."
Mẹ gật đầu theo: "Đúng đúng, chắc chắn là do người giúp việc, vừa nãy Tiểu Mãn vừa sinh ra đã khóc không bình thường rồi."
Người giúp việc chăm sóc tháng nhanh chóng được gọi đến.
Sau khi biết sự việc, bà ấy quỳ rạp xuống đất.
"Ông chủ, bà chủ, tôi làm ở nhà họ Thẩm đã hai mươi năm, sao có thể làm chuyện thất đức như thế."
Làm giúp việc mà làm hại con cái chủ nhà là điều cấm kỵ, nhẹ thì đuổi việc, nặng thì dính vào vòng lao lý.
Người giúp việc không dám gánh cái nồi này.
Bà ấy gào lên đòi bố gọi tất cả nhân viên có mặt lúc đỡ đẻ đến đối chất.
"Đối chất ư?!" Mẹ hét lên ngăn cản.
"Không được, không thể thế được, chồng à, em thấy chuyện này cứ bỏ qua đi, người giúp việc chỉ là lớn tuổi rồi, đuổi việc là được rồi."
Bà ta càng ngăn cản, nghi vấn trong lòng bà nội càng lớn.
Dù sao cũng là người làm chủ mẫu mấy chục năm, bà trực tiếp bảo quản gia gọi mấy cô giúp việc có mặt lúc đó tới.
Hỏi từng người một, mặt mẹ ngày càng trắng bệch.
Cho đến khi một cô lao công nói ra chuyện mẹ vừa cấu vừa véo tôi, bà ta sợ đến mức quỳ sụp xuống đất.
"Bố, mẹ, con sai rồi."
Cô lao công tuy không nói rõ mẹ ch/ửi bới tôi thế nào, nhưng nhìn dáng vẻ ấp úng của cô ấy cũng đủ hiểu mẹ lúc đó đ/ộc á/c đến mức nào.
Bố không thể tin nổi: "Tĩnh Thư, sao em lại tà/n nh/ẫn như vậy?"
"Xin lỗi anh, em cũng không biết tại sao mình lại không kiểm soát được bản thân."
Mẹ khóc như hoa lê dính mưa: "Em cứ nhìn thấy con bé là lại nhớ đến Tri Ý."
"Lúc đó con bé mới bé xíu thế này, giây trước còn cười với em, giây sau đã không còn hơi thở."
"Đều tại em không tốt, nếu năm đó em cẩn thận hơn, chắc chắn Tri Ý đã có thể sống sót."
Tôi lập tức cảm thấy buồn nôn.
Mẹ đúng là biết diễn kịch, chuyện ch*t rồi cũng có thể nói thành còn sống.
Thế mà bố lại tin sái cổ, ông thở dài rồi đỡ mẹ dậy.
"Tĩnh Thư, chuyện của Tri Ý không trách em được."
Ông quay sang nhìn bà nội: "Mẹ, Tĩnh Thư vẫn chưa thoát khỏi nỗi đ/au mất Tri Ý, chuyện này cứ cho qua đi."
Bà nội mặt không vui: "Cho qua? Anh nói nghe nhẹ nhàng nhỉ!"
"Ph/ạt nó mỗi ngày đến từ đường tụng kinh hai tiếng, ăn chay một năm, trong năm nay không được phép đến gần Tiểu Mãn."