“Nhưng giờ tôi đã hiểu, mọi thứ đều là định mệnh! Ông trời cố ý đưa cô đến trước mặt tôi, để tôi tự tay kết liễu cô!”
“Chỉ cần tôi gi*t cô lúc này, Cố Trầm Chu sẽ không bao giờ quen biết cô, anh ấy sẽ không ở bên cô nữa!”
Nói rồi, ả giơ d/ao đ/âm thẳng về phía tôi!
Đúng lúc đó, một tiếng sú/ng n/ổ vang, Tô Vũ Vi đổ gục xuống đất. Cánh cửa lớn bị đạp tung, tôi kinh hãi ngẩng đầu lên, chỉ thấy một dáng người cao lớn vững chãi lao vào.
Anh gần như loạng choạng lao đến trước mặt tôi, đôi tay r/un r/ẩy tháo dây trói cho tôi.
“Tri Ý! Em sao rồi?”
Tôi ngẩn ngơ nhìn người trước mắt, hơi thở như ngừng lại.
“Cố… Cố Trầm Chu?”
Đây là lần đầu tiên kể từ khi tốt nghiệp cấp ba, tôi được chạm vào anh thật sự.
Đôi mắt Cố Trầm Chu đỏ hoe, nắm ch/ặt tay tôi, giọng r/un r/ẩy: “Là anh.”
Giây tiếp theo, tôi không thể chịu đựng thêm được nữa, lịm đi.
…
Khi tỉnh lại, tôi đã ở trong b/ệnh viện. Bố mẹ và cô bạn thân vây kín lấy tôi.
“Con bé này! Đang yên đang lành chạy đến khách sạn làm gì!”
“Còn bị b/ắt c/óc nữa! Con có biết con làm chúng ta sợ ch*t khiếp không!”
Bố mẹ ôm ch/ặt lấy tôi không buông, cô bạn thân cũng khóc nức nở.
“May mà anh Cố đây kịp thời đến c/ứu cậu, không thì chúng tớ biết phải làm sao đây?”
Theo ánh mắt nó, ở phía bên kia phòng b/ệnh, Cố Trầm Chu đang lặng lẽ đứng đó. Bộ vest hơi lộn xộn, dưới đáy mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Nhưng dù vậy, anh vẫn giữ vẻ cao quý lạnh lùng như cũ. Thấy tôi nhìn qua, anh khẽ gật đầu, không nói gì.
Tim tôi bỗng run lên, tôi tìm cớ đẩy bố mẹ và cô bạn thân ra ngoài. Rất nhanh, trong phòng chỉ còn lại tôi và Cố Trầm Chu.
“Anh… anh là Cố Trầm Chu của ba năm sau sao?”
Cố Trầm Chu lắc đầu: “Anh là Cố Trầm Chu của hiện tại.”
“Vậy sao anh lại…”
Ánh mắt Cố Trầm Chu khẽ động, chậm rãi giơ điện thoại lên: “Khi không gian thời gian hỗn lo/ạn, anh cũng thấy buổi livestream đó. Sau khi phát hiện có điều bất thường, anh lập tức chạy tới.”
Nói đến đây, giọng anh bỗng khàn đi: “May mà… anh đã kịp.”
Khoảnh khắc đó, tôi chợt thấy nỗi sợ hãi thoáng qua trong mắt anh. Chưa để tôi kịp phản ứng, Cố Trầm Chu bất ngờ bước nhanh tới bên giường, ôm chầm lấy tôi vào lòng. Anh như không thể kìm nén cảm xúc, cả cơ thể r/un r/ẩy, lồng ng/ực phập phồng dữ dội: “Thẩm Tri Ý, may mà em không sao! Nếu em ch*t, cả đời này anh sẽ không bao giờ tha thứ cho chính mình…”
Cái ôm đột ngột khiến tôi sững sờ. Bên tai là tiếng tim anh đ/ập dồn dập. Ấm áp và chân thực, đây là lần đầu tiên kể từ khi tốt nghiệp cấp ba, tôi ở gần anh đến mức cảm nhận được hơi thở của anh. Má tôi nóng bừng, ấp úng lên tiếng: “Cố… Cố tổng. Nhưng chúng ta hiện tại… chắc còn chưa quen biết nhau mà?”
Tôi bối rối đan tay vào nhau: “Chẳng phải chúng ta nên quay về cuộc sống bình thường… đảm bảo không gian thời gian…”
Cố Trầm Chu cúi đầu nhìn tôi, đôi mắt vốn lạnh lùng giờ lại đong đầy dịu dàng: “Thẩm Tri Ý, em có biết không? Anh yêu em sớm hơn em nghĩ đấy!”
Hơi thở tôi chợt nghẹn lại. Nhất thời không nói được lời nào.
Sau này tôi mới biết, năm khai giảng lớp mười, Cố Trầm Chu đã chú ý đến tôi. Khi đó tôi thường tận dụng cuối tuần đi làm tình nguyện ở viện dưỡng lão, giúp các cụ giặt quần áo, lau người, trò chuyện cùng họ. Mà một trong những cụ già đó chính là ông nội của Cố Trầm Chu. Cố Trầm Chu nói, khi đó tôi luôn cười rất rạng rỡ. Rõ ràng bản thân cũng chẳng dễ dàng gì, nhưng vẫn sẵn lòng đối xử tử tế với người lạ. Lần đầu gặp tôi, anh đã không thể nào quên được.
Sau này anh muốn lại gần tôi, nhưng lại nghe bạn học nói tôi thích kiểu con trai lạnh lùng cấm dục. Thế là một người vốn cởi mở như anh đã ép mình trở thành nam thần lạnh lùng trong mắt người khác.
Năm tốt nghiệp, anh lấy hết can đảm định tỏ tình với tôi, nhưng lại vừa vặn thấy một nam sinh tặng hoa cho tôi, anh hiểu lầm rằng tôi đã đồng ý theo đuổi của người khác. Sau này, tôi đi làm, tình cờ đến Cố thị bàn dự án. Biết được người tặng hoa cho tôi là em họ, anh mừng rỡ khôn xiết. Lần này, anh chủ động tạo mọi cơ hội để tiếp cận và theo đuổi tôi. Cuối cùng, chúng tôi yêu nhau và bước vào lễ đường hôn nhân.
Nói đến đây, ánh mắt Cố Trầm Chu thoáng vẻ u ám: “Anh không ngờ Tô Vũ Vi lại đi/ên cuồ/ng đến mức ra tay với em ngay tại lễ cưới.”
Tim tôi thắt lại: “Vậy còn em của ba năm sau thì sao? Cô ta có thật sự gi*t em không? Em đã nhìn thấy x/ác của mình ở trong thùng rác…”
Nghĩ đến x/ác mình trong thùng rác, tôi vẫn còn kinh hãi. Nếu không có sự hỗn lo/ạn không gian thời gian, chẳng lẽ tôi đã… thực sự ch*t rồi?
Cố Trầm Chu nhìn sâu vào mắt tôi, ôm ch/ặt lấy tôi: “Đồ ngốc, anh không cho phép em suy nghĩ lung tung! Tô Vũ Vi đã ch*t rồi. Tương lai đã thay đổi, ả sẽ không bao giờ có cơ hội làm hại em nữa!”
Nói rồi, giọng anh dịu dàng mà kiên định.