Một phút trước khi chuyến đi khởi hành, cô bạn thanh mai của vị hôn phu dẫn theo hội chị em và một chú chó xin đi nhờ xe.

Để tránh bị ph/ạt lỗi quá tải, Giang Hành nỡ nhét tôi vào cốp xe.

Ba tiếng đồng hồ di chuyển, tôi bị cảm nắng phải nhập viện, lỡ mất chuyến đi đã dày công chuẩn bị.

Tối hôm đó, tôi nằm trơ trọi trên giường b/ệnh, lướt thấy dòng trạng thái của Tô Miên Miên.

“Không may trẹo chân, lại được chăm sóc chu đáo đặc biệt!”

Ảnh đính kèm là cảnh Giang Hành đang quỳ gối xoa bóp mắt cá chân cho cô ấy.

Tôi thẳng thắn thả một lượt thích.

Kèm bình luận: “Thích à? Tặng cô đấy.”

Truyền dịch xong, tôi vừa định nghỉ ngơi thì Giang Hành hùng hổ tìm đến.

“Lâm Tri Hạ! Có bất mãn gì thì cứ nhắm vào tôi, nói bóng nói gió với Miên Miên là sao?”

Có vẻ như lời bình luận trên mạng xã hội của tôi đã chọc gi/ận anh ta.

Nhưng tôi cũng đang bừng bừng tức gi/ận.

“Tôi cảm nắng nhập viện, anh lại đi chơi núi sông với người khác? Rốt cuộc ai mới là bạn gái của anh?”

Giang Hành thản nhiên đáp.

“Muốn trách thì trách bản thân cô thể trạng yếu, cớ gì vì một mình cô mà phá hỏng hứng thú vui chơi của mọi người?”

Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm.

Mu bàn tay vừa rút kim truyền dịch rỉ ra những giọt m/áu.

“Chó của Tô Miên Miên còn được ngồi trong xe, còn anh lại bắt tôi chịu đựng ba tiếng trong cốp!”

Giang Hành tỏ vẻ bực bội: “Đậu Đậu bị say xe, cô so đo gì với một con thú cưng?”

“Với lại, người khác ngồi còn cô được nằm, còn bất mãn gì nữa?”

Thấy sắc mặt tôi khó coi, Giang Hành dịu giọng.

“Đừng trẻ con nữa, Miên Miên cố ý bảo anh mang đồ ngon cho em này.”

Nói đoạn, anh đẩy một hộp đồ ăn đã bị móp mép về phía tôi.

Bên trong là đồ ăn thừa của bọn họ.

B/éo ngậy và cay nồng.

Tôi nhớ lại tuần trước, Tô Miên Miên phàn nàn với Giang Hành rằng chó nhà cô ấy biếng ăn.

Anh liền tự tay vào bếp hầm một nồi sườn rồi đêm khuya mang sang nhà cô ấy.

Hóa ra trong lòng anh, tôi còn không bằng cả con chó của Tô Miên Miên.

Lúc này, điện thoại của Giang Hành reo lên.

Là Tô Miên Miên gọi.

Để không bỏ lỡ cuộc gọi của cô ấy, Giang Hành đã đặc biệt cài nhạc chuông riêng.

Giọng nói ngọt ngào của Tô Miên Miên vang lên từ ống nghe: “Anh Hành, em đ/au bụng.”

Sắc mặt Giang Hành biến đổi.

“Sao? Có nghiêm trọng không? Anh qua ngay!”

Dứt lời, anh chạy vụt ra khỏi phòng b/ệnh không thèm ngoái lại.

Nhìn theo bóng lưng anh rời đi, lòng tôi nguội lạnh.

Tôi tiện tay ném hộp đồ ăn anh để lại vào thùng rác.

Hôm sau, tôi một mình đi tham quan danh lam thắng cảnh.

Núi xanh nước biếc, thong dong tự tại.

Hóa ra, một mình cũng có thể sống phóng khoáng và vui vẻ.

Chơi thỏa thích xong, tôi bắt tàu cao tốc về nhà.

Mở cửa ra, trong nhà bừa bộn.

Bàn trà phòng khách chất đầy túi snack, thảm rải vụn khoai tây chiên.

Chiếc gối ôm tôi yêu thích nhất bị x/é rá/ch, bông xơ lộ ra ngoài.

Bên cạnh ghế sofa, chú chó của Tô Miên Miên đang cúi đầu ngấu nghiến bên chiếc bát.

Mà chiếc bát ấy, là tôi dùng để ăn cơm.

Thấy có người bước vào, con chó lập tức sủa gâu gâu đầy hung dữ về phía tôi.

Giang Hành và Tô Miên Miên nghe tiếng bước ra từ phòng tắm.

Tô Miên Miên mặc áo phông của Giang Hành, tóc ướt sũng nhỏ nước.

Còn Giang Hành tay cầm máy sấy tóc.

Thấy tôi, ánh mắt anh thoáng chút hoảng lo/ạn.

Có vẻ tôi đã phá hỏng chuyện riêng tư của bọn họ.

Tô Miên Miên vội vã ôm lấy chú chó, nhẹ nhàng dỗ dành.

Sau đó nhìn tôi với vẻ mặt vô tội.

“Chị Tri Hạ, mấy hôm nay chị không ở nhà, em mới sang nấu cơm giúp anh Hành. Lúc nãy áo bị b/ắn dầu mỡ nên đành phải tắm rửa thay đồ, chị đừng để ý nhé.”

Ánh mắt tôi dừng lại ở chiếc bát sứ đựng thức ăn cho chó dưới chân cô ấy.

Đó là món quà lưu niệm tôi cẩn thận mang về sau chuyến công tác đến thành phố gốm sứ không lâu trước.

Tô Miên Miên nhìn theo hướng mắt tôi, làm bộ áy náy.

“Đậu Đậu không có bát riêng, em tiện tay lấy đại một cái. Nếu làm chị Tri Hạ không vui, em sẽ đi rửa sạch ngay bây giờ!”

Tôi nhếch mép cười lạnh: “Không cần, tôi chẳng hứng thú gì tranh đồ với chó.”

Tô Miên Miên ngay lập tức đỏ hoe mắt.

“Đậu Đậu là người thân của em, chị sao có thể nói nó như vậy?”

“Em biết chị không chào đón em, em đi đây.”

Tô Miên Miên ôm chó chạy vụt ra ngoài.

Giang Hành liếc tôi một cái, vứt máy sấy xuống rồi đuổi theo.

Lúc Giang Hành quay lại, tôi đã ngủ say.

Anh mạnh mẽ đẩy tôi tỉnh dậy.

“Lâm Tri Hạ, nhà cửa chưa dọn mà cô đã ngủ?”

Tôi lười biếng ngáp một cái.

“Không phải tôi làm bừa, sao phải tôi dọn?”

Giang Hành rất tức gi/ận: “Rốt cuộc cô có biết điều không? Một mình cô đi chơi vui vẻ, Miên Miên tốt bụng sang chăm sóc anh, cô còn gh/en t/uông?”

“Đã bảo cô rồi, anh coi Miên Miên như em gái ruột. Cô sắp ba mươi rồi, còn chấp nhặt với cô gái hơn hai mươi tuổi, có biết x/ấu hổ không?”

Tôi chỉ hơn Tô Miên Miên hai tuổi.

Vậy mà trong mắt Giang Hành, dường như tôi lớn hơn cô ấy tới hai thế hệ!

Tôi không thèm đáp lời Giang Hành, nằm xuống tiếp tục ngủ.

Anh lại cằn nhằn một hồi, thấy tôi không phản hồi nữa, liền tức tối đóng sầm cửa bỏ đi.

Đây là dấu hiệu của cuộc chiến tranh lạnh giữa chúng tôi.

Trước đây, mỗi lần cãi vã, bất kể đúng sai, tôi luôn là người nhượng bộ trước.

Chỉ vì tôi không muốn tình cảm nhiều năm rạn nứt vì sự bốc đồng.

Vốn dĩ chúng tôi định cuối năm sẽ kết hôn.

Nhưng đầu năm, cô bạn thanh mai của anh trở về……

Giang Hành như biến thành một người khác.

Tỉ mỉ, dịu dàng, chu đáo, bao dung……

Tất cả đều dành cho Tô Miên Miên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi chia tay, tôi gả cho chú của người yêu cũ

Chương 9
Giới thiệu: Sau khi thi liên thông đại học thất bại, Tô Chẩm Tuyết gửi tin nhắn báo mang thai giả cho người bạn trai đang trong thời kỳ chiến tranh lạnh với mình, đổi lại chỉ nhận được câu trả lời: "Phá đi, ảnh hưởng đến gen của con". Nhiều năm sau gặp lại, cô dắt theo con của hàng xóm đi bán bánh trứng nướng, người yêu cũ Tạ Hành Tri mắt đỏ hoe đòi nhận con gái, nào biết cô đã sớm kết hôn với chú nhỏ của anh ta là Tạ Tịch Minh. Một cuộc hôn nhân hợp đồng giúp cô lội ngược dòng báo thù tại nhà họ Tạ, cuối cùng được Tạ Tịch Minh chữa lành bằng sự dịu dàng. Ngôn tình hiện đại đoản văn ngược luyến, ngọt ngào xoay chuyển tình thế, không thể bỏ lỡ.
Nữ Cường
0