Anh ta bỏ mặc tôi trong ngày sinh nhật chỉ để thay bóng đèn cho Tô Miên Miên.
Tôi đ/au dạ dày nhập viện, anh ta lại đưa Tô Miên Miên đi Disney chơi.
Ngày kỷ niệm yêu nhau, anh ta đem món trang sức vốn dĩ dành cho tôi tặng cho Tô Miên Miên, chỉ để lại cho tôi một món quà tặng kèm.
Thậm chí ngay ngày hẹn chụp ảnh cưới, vì Tô Miên Miên tâm trạng không tốt, anh ta đã cho vị hôn thê là tôi leo cây.
Tôi từng bày tỏ sự bất mãn với anh ta.
Anh ta lại nói: “Miên Miên còn nhỏ, anh chăm sóc cô ấy nhiều hơn là lẽ đương nhiên, em đừng có so đo tính toán.”
Đúng như ý anh ta.
Từ nay về sau, tôi sẽ không vì anh ta mà đ/au lòng nữa.
Một tuần tiếp theo, tôi và Giang Hành không nói với nhau câu nào.
Tôi cũng chẳng rảnh rỗi, tôi rất bận.
Tôi đã nộp đơn điều chuyển công tác, thời gian này có rất nhiều công việc cần bàn giao.
Chiều hôm nay tan làm, trời bỗng đổ mưa lớn.
Các đồng nghiệp nữ lần lượt gọi điện cho bạn trai mình, làm nũng bắt họ đến đón.
Tôi nhớ lại tháng trước, cũng là một trận mưa bão như thế này.
Sấm chớp đùng đoàng, khiến người ta kinh hãi.
Tôi gọi cho Giang Hành, bảo anh tiện đường đến đón tôi.
Nhưng anh lại nói mình đang tăng ca, không rảnh.
Khi tôi ướt sũng toàn thân, trở về nhà trong bộ dạng nhếch nhác, tôi lại lướt thấy dòng trạng thái của Tô Miên Miên.
“May mà có hộ hoa sứ giả chuyên trách đón đưa, bình yên tránh được mưa gió.”
Trong ảnh, Giang Hành đang lái xe, cười đầy dịu dàng cưng chiều.
Đêm đó, tôi cãi nhau to với Giang Hành rồi chiến tranh lạnh mấy ngày.
Để làm dịu mối qu/an h/ệ, tôi mới lên kế hoạch cho chuyến du lịch.
Kết quả, chuyến đi lần này khiến tôi nhìn thấu vị trí của mình trong lòng Giang Hành.
Điều khiến tôi không ngờ là, khi tôi che ô bước ra khỏi công ty, lại thấy xe của Giang Hành đỗ bên vệ đường.
Anh ngồi ở ghế lái đang vẫy tay với tôi.
“Tri Hạ, qua đây, cùng về nhà.”
Mặt trời mọc đằng Tây rồi sao?
Tôi nhíu mày, theo bản năng ngước nhìn lên bầu trời.
Mây đen bao phủ, mưa bão không có dấu hiệu dừng lại.
Tôi không việc gì phải làm bộ làm tịch mà chịu thiệt thòi.
Liền đi về phía xe của Giang Hành.
Vừa định mở cửa ghế phụ, Giang Hành đã thò đầu ra nhắc nhở.
“Em ngồi ghế sau đi, lát nữa còn phải đón Miên Miên, cô ấy dễ bị say xe.”
Hóa ra anh ta chuyên tâm đến đón Tô Miên Miên đi m/ua sắm.
Còn tôi, chỉ là người được tiện đường đón kèm mà thôi.
Xe phía sau không ngừng bấm còi thúc giục.
Để không ảnh hưởng đến người khác, tôi đành vội vàng ngồi vào ghế sau.
Xe nhanh chóng chạy đến trước cửa trung tâm thương mại gần đó.
Từ xa đã thấy Tô Miên Miên xách mấy túi đồ m/ua sắm vẫy tay về phía này.
Bên cạnh cô ta còn có ba cô gái trạc tuổi.
Xe dừng hẳn trước mặt Tô Miên Miên.
Cô ta ngồi vào ghế phụ, làm nũng: “Anh Hành, lát nữa tiện đường đưa mấy người bạn của em về nhà trước nhé.”
Lời cô ta chưa dứt, một cô gái đã mở cửa ghế sau.
Nhìn thấy tôi, đối phương rất ngạc nhiên: “Sao phía sau lại có người?”
Khung cảnh có chút khó xử.
Lúc này Tô Miên Miên mới phát hiện ra tôi đang ngồi ở ghế sau.
Cô ta làm bộ kinh ngạc: “Chị Tri Hạ, em không biết chị cũng ở đây, hay là em cùng bạn bắt taxi về, không làm phiền anh Hành nữa.”
Giang Hành lại không chút do dự đ/è tay cô ta đang định tháo dây an toàn lại.
Quay đầu nháy mắt với tôi.
“Tri Hạ, xe không ngồi vừa, em bắt taxi về đi.”
Chà, tôi còn chưa ngồi nóng ghế đã bị đuổi xuống xe.
May thay ông trời chiều lòng người.
Ngay khoảnh khắc đèn hậu xe của Giang Hành biến mất ở góc phố, mưa cũng tạnh.
Tôi nhận được điện thoại của lãnh đạo, tổng bộ tại Bắc Kinh bảo tôi tháng sau qua đó nhận chức.
Thực ra hai năm nay tổng công ty đã gửi cho tôi vài lần thư mời.
Nhưng vì không nỡ rời xa Giang Hành, tôi đã từ chối cơ hội làm việc tốt như vậy.
May mà tôi đã tỉnh ngộ, vẫn chưa quá muộn.
Ngày trước vì Giang Hành, tôi bất chấp sự phản đối của bố mẹ mà ở lại Hải Thành.
Ban đầu Giang Hành đối xử với tôi rất tốt.
Biết tôi thích ăn chiếc bánh kem hot trên mạng ở phía Nam thành phố, anh đội nắng xếp hàng hai tiếng đồng hồ m/ua về cho tôi.
Tôi ốm sốt, anh thức trắng đêm chăm sóc tận tình.
Tôi tăng ca, anh mang đồ ăn đêm đến bên cạnh tôi.
Khi đó, chìm đắm trong hạnh phúc, tôi tin chắc chúng tôi có thể bên nhau đến đầu bạc.
Nhưng từ khi Tô Miên Miên xuất hiện, chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi đã phá tan tình cảm sáu năm của chúng tôi.
Tích góp đủ thất vọng, tôi cuối cùng cũng hiểu ra.
Khi một người không còn yêu bạn nữa, ngay cả sự giả vờ và qua loa họ cũng lười ban phát.
Cuối tuần tan làm, Giang Hành nhắn tin bảo Tô Miên Miên muốn mời chúng tôi đi ăn.
Tôi trả lời: “Không đi.”
Điện thoại của Giang Hành gọi đến ngay lập tức, giọng điệu không tốt.
“Còn chưa làm lo/ạn đủ à? Miên Miên mời em đi ăn là nể mặt em rồi, đừng có không biết điều!”
Tôi suy nghĩ một chút, dù có chia tay thì cũng nên kết thúc trong êm đẹp.
Tôi bắt taxi đến nhà hàng.
Giang Hành vì tắc đường nên chưa đến nơi.
Ở cửa phòng bao, tôi nghe thấy bên trong truyền đến tiếng cười đùa.
“Miên Miên, anh Hành đối với cậu thật tốt!”
Tô Miên Miên giả vờ thất vọng: “Tiếc là anh ấy có bạn gái rồi.”
“Cái người mà lần trước đi du lịch bị anh Hành nhét vào cốp xe ấy hả? Cô ta sao có thể so với cậu!”
Có người cười khẩy: “Đúng thế, chỉ cần cậu mở miệng, anh Hành chẳng đ/á cô ta ngay lập tức sao?”
Tôi nhếch mép, đẩy cửa phòng bao.
Tiếng cười nhạo bên trong lập tức dừng bặt.
Bốn mắt nhìn nhau, Tô Miên Miên lộ vẻ khó xử: “Chị Tri Hạ, em cứ tưởng chị sẽ không đến...”
Tôi thành thật nói: