Lời này dường như đã đá/nh trúng tim đen của Tô Miên Miên, sắc mặt cô ta lập tức trắng bệch, sự x/ấu hổ, phẫn nộ và không cam tâm đan xen trong ánh mắt hung dữ.
“Anh Giang Hành trong lòng yêu ai, chúng ta đều biết rõ! Chị chính là loại 'chiếm cầu tiêu mà không chịu đi vệ sinh', sao không tự giác cút đi cho rảnh n/ợ?”
Tôi không nhịn được cười thành tiếng: “Cô ví von hình tượng thật đấy.”
Một lúc sau, Tô Miên Miên mới phản ứng lại, tức gi/ận đến mức ném phắt cái xẻng nấu ăn trong tay vào trước mặt tôi.
“Lâm Tri Hạ, đừng có đắc ý, anh Giang Hành trong lòng đã sớm nghiêng về phía tôi rồi, đ/á chị chỉ là chuyện sớm muộn. Căn nhà này và cả anh Giang Hành nữa, tất cả đều là của tôi. Sáu năm tình cảm thì đã sao, cuối cùng chị chẳng phải vẫn thua tôi sao?”
Tôi nhún vai đầy thờ ơ.
“Vậy thì tôi phải cảm ơn cô vì đã giúp tôi thu gom rác thải rồi.”
Nắm đ/ấm của Tô Miên Miên như đá/nh vào bông, cô ta tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, ngón tay run lên bần bật.
Đúng lúc này, ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.
Giang Hành đã về.
Con ngươi cô ta đảo một vòng, đột ngột giơ tay hất đổ bàn ăn.
Nước canh và thức ăn vương vãi khắp sàn.
Ngay khi Giang Hành mở cửa, Tô Miên Miên bỗng ngã xuống đất, nước mắt rơi lã chã.
“Chị ơi, em biết chị gh/ét em, nhưng chị cũng đâu nên đối xử với em như vậy…”
Giang Hành vội vàng vứt bỏ túi thức ăn trên tay, lao đến đỡ Tô Miên Miên dậy.
“Có chuyện gì thế này?”
Tô Miên Miên rúc vào ng/ực Giang Hành nức nở: “Em chỉ nói với chị Tri Hạ là sau này em sẽ không đến làm phiền hai người nữa, mong chị ấy sống tốt với anh… Nhưng chị ấy lại bảo em quyến rũ anh, còn hất đổ cả bàn thức ăn em vất vả nấu nướng…”
“Lâm Tri Hạ!” Giang Hành đỏ ngầu mắt: “Cô thật quá đáng! Đừng tưởng tôi không có cô thì không sống nổi!”
“Cô lập tức xin lỗi Miên Miên ngay cho tôi!”
Tôi bước tới, nhìn xuống hai người trước mặt với vẻ kh/inh khỉnh.
“Bữa cơm chia tay miễn nhé, dù sao hai người cũng khiến người ta buồn nôn quá rồi.”
Tôi quay người bước về phía cửa.
Chợt nhớ ra điều gì, tôi nghiêng đầu nhắc nhở: “Giang Hành, anh tự xem lại camera giám sát đi.”
Nói xong, tôi không ngoái đầu lại mà rời đi.
Năm ngoái, khu chung cư có tr/ộm, nhà hàng xóm bị mất đồ nhiều lắm.
Để đề phòng, tôi đã lắp camera trong nhà.
Tối đó, Giang Hành gửi cho tôi rất nhiều tin nhắn.
“Tri Hạ, anh đã xem camera rồi, là anh hiểu lầm em!”
“Anh đã m/ắng Tô Miên Miên rồi, từ nay về sau anh sẽ không quan tâm đến cô ấy nữa!”
“Em đang ở đâu? Anh muốn đích thân xin lỗi em!”
“Tại sao em không trả lời tin nhắn của anh? Vẫn còn gi/ận sao? Anh thật sự biết sai rồi, phải làm sao em mới chịu tha thứ cho anh đây?”
Tôi đảo mắt, chặn thẳng số anh ta.
Đây là người đàn ông tôi yêu sáu năm, người suýt chút nữa đã cùng tôi bước vào hôn nhân sao?
Thật hoang đường và nực cười!
Anh ta thà tin vào lời nói một phía của Tô Miên Miên chứ không tin vào nhân phẩm của tôi.
Nếu không có camera, chẳng phải tôi có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được nỗi oan này sao?
Nhưng tôi cũng chẳng quan tâm nữa.
Đã sớm nhìn thấu anh ta, nên cũng chẳng còn cảm thấy thất vọng.
Sáng hôm sau, Ngụy Húc hớt hải chạy đến tìm tôi.
“Chị, bạn chị đang cãi nhau với bảo vệ ở sảnh tầng một, chị xuống xem sao đi.”
Tôi ngơ ngác: “Bạn tôi?”
“Đúng vậy, chính là cái anh chàng mà hôm chúng ta tăng ca gặp ở dưới sảnh công ty ấy ạ.”
Giang Hành!
Tôi vội chạy xuống sảnh, chỉ thấy Giang Hành đang bị hai bảo vệ ghì ch/ặt không thể cử động.
Anh ta gào lên: “Các người dựa vào đâu mà không cho tôi lên? Bạn gái tôi làm việc ở tòa nhà này! Tôi muốn đi tìm cô ấy!”
Anh ta không có thẻ nhân viên, cũng chẳng có lịch hẹn, lại còn làm lo/ạn, bảo vệ dĩ nhiên không thể cho vào.
Thấy tôi, ánh mắt Giang Hành sáng lên, dùng sức hất hai người phía sau ra.
“Tri Hạ, cuối cùng em cũng chịu gặp anh rồi!”
Tôi xin lỗi hai nhân viên bảo vệ, để không làm ảnh hưởng đến công việc của mọi người, tôi kéo Giang Hành ra khỏi tòa nhà.
Anh ta đổ mồ hôi đầm đìa, ánh mắt đầy vẻ khẩn khoản và hối h/ận.
“Tri Hạ, là anh hiểu lầm em, em tha thứ cho anh đi.”
“Anh thật sự không ngờ Tô Miên Miên lại là kẻ tráo trở như vậy! Là cô ta luôn giả vờ ngây thơ để lừa anh!”
“Anh đã nói rõ ràng với cô ta rồi, từ nay về sau anh sẽ không quản chuyện của cô ta nữa!”
“Chúng ta quay lại như xưa đi, anh không thể sống thiếu em.”
Anh ta nói, hốc mắt cũng đỏ ửng.
Nếu là trước đây, chắc chắn tôi sẽ thấy thương cảm, không đành lòng nhìn anh ta đ/au khổ như vậy.
Nhưng lúc này, lòng tôi chỉ còn lại sự tĩnh lặng và thờ ơ.
Không còn cách nào khiến tôi gợn sóng dù chỉ một chút.
Tôi bình thản nói: “Giang Hành, đừng tự lừa dối mình nữa. Anh cảm thấy mình sai, chẳng qua là vì anh đã xem camera. Nếu không có camera đó, anh có tin tôi không?”
Giang Hành há miệng, cuối cùng chẳng thốt nên lời.
Tôi tưởng Giang Hành sẽ biết ý mà rời đi.
Gần tan làm, Ngụy Húc nói với tôi rằng Giang Hành vẫn đang đợi tôi ở cổng công ty.
Anh ta đứng ngoài tòa nhà suốt một ngày, vì không gây ảnh hưởng đến ai nên bảo vệ không đuổi nữa.
Trời lại đổ mưa bão, không có dấu hiệu dừng lại.
Qua cửa kính sát đất của văn phòng, tôi thấy Giang Hành vẫn cố chấp đứng đó, nước mưa làm ướt sũng tóc và quần áo, bóng hình mờ nhạt của anh ta trông thật thê thảm và cô đ/ộc.
Tôi lại chẳng mảy may lay động.
Sớm biết như vậy, sao lúc trước còn làm thế?
Chân tình đến muộn còn rẻ mạt hơn cả cỏ rác.