Tôi không còn nhìn gương mặt tái nhợt ấy của anh ta nữa, giống như cái cách anh ta đã bỏ mặc tôi ngày đó.
Tôi không ngoái đầu lại, rời khỏi phòng b/ệnh.
Sau lưng, Giang Hành cuối cùng không kìm nén được cảm xúc nữa, gào khóc thảm thiết như sụp đổ.
Thời gian thấm thoát thoi đưa.
Hai năm sau, tôi kết hôn với người biết trân trọng mình.
Cuộc sống trôi qua hạnh phúc và thuận lợi.
Thỉnh thoảng nghe bạn bè ở Hải Thành nhắc về Giang Hành.
Tô Miên Miên vẫn còn dây dưa với anh ta, nhưng anh ta không hề lay động.
Chỉ lủi thủi một mình trong căn nhà trống trải, tự giam mình trong những hối tiếc của quá khứ.
Nhưng buồn vui của anh ta, đã sớm chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
Quãng đời còn lại của tôi, sẽ chỉ hướng về phía hạnh phúc thuộc về riêng mình.
[Hoàn thành]