【Sao tôi lại thấy câu hỏi này nhắm thẳng vào mối qu/an h/ệ giữa Hạ Ngữ Đồng và Ôn Dụ vậy? Chẳng phải hai người họ từng ở cùng một công ty sao?】
Các dòng bình luận bắt đầu xôn xao, tràn ngập sự nghi ngờ và phỏng đoán.
Người dẫn chương trình lập tức nhìn về phía Hạ Ngữ Đồng, giọng dịu dàng dẫn dắt:
“Đừng sợ, chương trình của chúng ta đang phát trực tiếp toàn bộ, ai cũng có thể nhìn thấy, hơn nữa bây giờ là xã hội thượng tôn pháp luật, em có oan ức gì cứ việc nói thẳng.”
Hạ Ngữ Đồng hít sâu một hơi, như đã hạ quyết tâm rất lớn, cuối cùng cũng lên tiếng:
“Người dẫn chương trình, nếu đã hỏi đến đây rồi… thực ra, việc em rời công ty cũ lúc trước, chính là bị Ôn Dụ ép buộc.”
Một hòn đ/á làm dậy sóng nghìn tầng. Cô ấy đẫm lệ cáo buộc:
“Lúc đó, chị Chu… cũng chính là người quản lý chung của chúng em, đã dành tất cả tài nguyên tốt nhất cho Ôn Dụ.”
“Em không phục, tìm chị ấy để lý lẽ, kết quả… kết quả Ôn Dụ đã t/át em một cái.”
Hiện trường xôn xao hẳn lên. Tôi bàng hoàng nhìn cô ấy, hoàn toàn không hiểu cô ấy đang nói gì.
“Tớ t/át cậu khi nào?”
Phần bình luận trực tiếp lập tức bùng n/ổ.
【Vãi thật! Drama lớn của năm! Hạ Ngữ Đồng bị Ôn Dụ b/ắt n/ạt?】
【Tôi đã bảo Ôn Dụ không phải dạng vừa rồi mà, nhìn người quản lý của cô ta kìa, nhìn qua là biết không phải người tốt!】
【Khoan đã, đừng vội chọn phe, cái n/ão của Ôn Dụ đó, có thể làm ra chiêu trò phức tạp thế này sao? Tôi nghi ngờ lắm.】
【Đúng đấy, đến băng phiến cô ấy còn không phân biệt được, mà đòi b/ắt n/ạt công sở?】
Đa số khán giả rõ ràng không tin. Dù sao hình tượng “mỹ nhân ngốc nghếch” mà tôi xây dựng trong mấy tập đầu đã quá ăn sâu vào lòng người. Họ rất khó tin rằng tôi có thể làm ra chuyện đầy tâm cơ như vậy.
Hạ Ngữ Đồng dường như đã lường trước được tình thế này. Cô ấy lấy từ trong túi ra một chiếc máy ghi âm nhỏ, đưa lên trước mặt người dẫn chương trình.
“Em biết mọi người không tin, nhưng em có bằng chứng ở đây.”
Một đoạn âm thanh được phát ra qua thiết bị loa của hiện trường. Bối cảnh ghi âm rất ồn ào, âm thanh cũng mơ hồ không rõ. Nhưng một câu nói của giọng nữ sắc bén lại vô cùng rõ ràng:
“…Mày là cái thá gì? Một con đĩ mà cũng đòi tranh với tao!”
Giọng nói đó, đúng là của tôi. Dù chỉ có một câu, nhưng lời nguyền rủa đ/ộc địa kia đủ để khiến tất cả những người trước đó không tin bắt đầu d/ao động.
Tôi hoàn toàn ngơ ngác, trong đầu trống rỗng. Tôi cố gắng tìm ki/ếm trong ký ức, nhưng không tìm thấy bất kỳ đoạn nào mình từng m/ắng Hạ Ngữ Đồng. Tôi thậm chí còn không biết dùng những từ ngữ khó nghe như vậy để m/ắng người.
Người dẫn chương trình lập tức nắm lấy cơ hội, dồn ép hỏi tới tấp:
“Ôn Dụ, cô có giải thích gì về đoạn ghi âm này không? Cô thực sự từng nhục mạ Hạ Ngữ Đồng sao?”
“Tôi… tôi không nhớ.”
Tôi nhìn Hạ Ngữ Đồng, giọng hơi run.
“Nhưng tôi có thể khẳng định, tôi chưa từng m/ắng cậu.”
Hạ Ngữ Đồng không nói gì, chỉ lặng lẽ rơi lệ. Lời biện minh của tôi trở nên yếu ớt vô lực.
Đúng lúc này, mẹ của Hạ Ngữ Đồng vốn im lặng từ đầu đột nhiên che mặt khóc nức nở. Bà vừa khóc vừa nắm lấy tay Hạ Ngữ Đồng, nghẹn ngào hướng về phía ống kính:
“Con gái của tôi ơi! Thảo nào lúc trước dù con có phải đền phí vi phạm hợp đồng trên trời dưới biển cũng nhất quyết rời công ty!”
“Mẹ hỏi con bị sao, con không chịu nói gì, chỉ bảo mình vô ý ngã, nhưng lúc đó trên người con đầy vết bầm tím.”
“Hóa ra… hóa ra đều là bị Ôn Dụ b/ắt n/ạt!”
“Đều tại mẹ vô dụng, không thể cho con một gia đình giàu có làm hậu thuẫn, để con chịu oan ức thế này ở bên ngoài!”
Cảnh tượng hai mẹ con ôm nhau khóc lóc vô cùng gây chấn động. Nước mắt của “kẻ yếu” lập tức đ/ốt ch/áy cảm xúc của khán giả. Lượng người xem phòng trực tiếp tăng vọt đi/ên cuồ/ng. Trên phần bình luận không còn bất kỳ sự nghi ngờ nào, chỉ còn lại những lời ch/ửi rủa ngập trời.
【Ôn Dụ cút khỏi giới giải trí! Kẻ b/ắt n/ạt phải ch*t đi!】
【Gh/ê t/ởm quá! Biết người biết mặt không biết lòng! Uổng công trước đây tôi còn thấy cô ta đáng yêu!】
【Thương Hạ Ngữ Đồng, bị b/ắt n/ạt lâu như vậy, cuối cùng cũng dám nói ra!】
【Phong sát Ôn Dụ! Phải phong sát!】
Vô số ống kính chĩa vào tôi, đèn flash làm mắt tôi đ/au nhức. Tôi cảm giác như mình bị l/ột sạch quần áo, ném ra quảng trường, mặc cho mọi người chỉ trỏ m/ắng nhiếc.
Tôi vô thức nhìn về phía mẹ mình. Bà ngồi đó, lông mày nhíu ch/ặt. Khoảnh khắc đó, một nỗi h/oảng s/ợ to lớn dâng trào trong lòng tôi. Tôi sợ rằng, ngay cả bà cũng không tin tôi.
Thế nhưng, mẹ tôi lại đứng dậy. Bà đi đến bên cạnh tôi, lấy chiếc micro từ tay người dẫn chương trình, bình thản nhìn quanh hiện trường.
“Chỉ dựa vào đoạn ghi âm c/ắt đầu c/ắt đuôi, không có cả nguyên nhân lẫn kết quả này, mà có thể chứng minh con gái tôi b/ắt n/ạt Hạ Ngữ Đồng sao?”
“Tôi tin con gái mình, nó tuy ngốc, đầu óc hơi chậm chạp, nhưng tuyệt đối không làm ra chuyện b/ắt n/ạt người khác!”
Bà ngừng một chút, ánh mắt trở nên sắc lẹm, nhìn thẳng vào Hạ Ngữ Đồng.
“Cô Hạ, nếu cô thực sự cảm thấy con gái tôi từng b/ắt n/ạt cô, tại sao lúc đó cô không nói?”
“Lúc đó cô đang chuẩn bị hủy hợp đồng để sang công ty mới, đem chuyện này ra tạo thế chẳng phải là thời điểm tốt nhất sao?”
“Tại sao lại cứ phải đợi đến tận bây giờ, khi con gái tôi vừa mới có chút độ hot, cô mới đẫm lệ xuất hiện cáo buộc?”
“Chẳng lẽ là thấy con gái tôi trước đây danh tiếng quá nhỏ, cô không thèm ké fame?”