Vì để tự bảo vệ mình, Tô Vãn Vãn đã giao nộp tất cả các đoạn ghi âm và lịch sử trò chuyện. Trong đó có những lời đích thân Chu Nghiên Bạch nói: “Ôn Yểu ổn định hơn cô ấy, hãy dùng Ôn Yểu để thử trước.”, “Vãn Vãn không thể chịu kí/ch th/ích, dữ liệu cứ lấy từ trên người Ôn Yểu.”, “Cô ấy là vợ tôi, sớm muộn gì cũng sẽ hiểu.”
Tô Vãn Vãn vừa khóc vừa nói với phóng viên: “Tôi cũng là nạn nhân, là Chu Nghiên Bạch nói chị Ôn tự nguyện.”
Thế nhưng, những bức ảnh khiêu khích, những bài đăng trên mạng xã hội và cả đoạn video giám sát cảnh cô ta làm vỡ chiếc đồng hồ quả quýt mà cô ta gửi cho tôi, tất cả đều bị Ôn Tự công khai toàn bộ.
Lời mắ/ng ch/ửi của cư dân mạng ập đến với cô ta như thủy triều. B/ệnh án của cô ta bị kiểm tra lại, mọi nguồn lực hỗ trợ đều bị c/ắt đ/ứt, những người từng bảo vệ cô ta nay lần lượt rút lui sạch sẽ.
Cuối cùng, cô ta bị đưa vào trung tâm đá/nh giá t/âm th/ần, không bao giờ còn có thể bước ra ngoài.
Chu Nghiên Bạch cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Cổ phiếu của tập đoàn Chu thị liên tục giảm sàn, các đối tác đồng loạt hủy hợp đồng. Anh ta b/án hết biệt thự và cổ phần đứng tên mình, vẫn không thể lấp đầy lỗ hổng bồi thường cho b/ệnh viện.
Người Chu tổng từng khiến ai nấy đều kính sợ, về sau chỉ có thể ngồi trước cửa tòa án, bị truyền thông vây quanh hỏi:
“Ông Chu, ông có hối h/ận không?”
Anh ta đứng giữa đám đông, sắc mặt tái nhợt, phải mất rất lâu mới khàn giọng lên tiếng:
“Hối h/ận.”
“Điều hối h/ận nhất trong cuộc đời tôi, chính là coi nỗi đ/au của cô ấy là điều hiển nhiên.”
Đoạn phỏng vấn đó được đẩy lên top tìm ki/ếm.
Tôi nhìn thấy nó trong phòng nghỉ tại phòng thí nghiệm ở Bắc Âu. Ngoài cửa sổ tuyết đang rơi, mặt kính phản chiếu gương mặt bình thản của tôi.
Ôn Tự hỏi tôi:
“Có muốn xem hết không?”
Tôi lắc đầu, tắt màn hình.
“Không xem nữa.”
Về sau, Chu Nghiên Bạch gửi cho tôi chiếc đồng hồ quả quýt đã được sửa chữa. Kim đồng hồ đã chạy lại, nhưng vết nứt vẫn còn đó.
Trong hộp còn có một lá thư. Anh ta viết rằng, cuối cùng anh ta cũng hiểu ra, có những thứ một khi đã vỡ, dù có sửa lại cũng không thể trở về như ban đầu.
Anh ta nói, nếu tôi nguyện ý, anh ta có thể dùng phần đời còn lại để chuộc tội.
Tôi giữ lại chiếc đồng hồ quả quýt.
Còn lá thư thì ném vào máy hủy giấy.
Tuyết rơi rất yên tĩnh.
Tôi cúi đầu, tiếp tục sắp xếp dữ liệu thí nghiệm.
Trước đây tôi từng nghĩ, rời xa anh ta sẽ đ/au đớn đến mức sống không bằng ch*t.
Sau này mới biết, thứ thực sự đ/au đớn chính là ở lại bên cạnh anh ta.
Còn bây giờ, tôi cuối cùng đã được tự do.
(Hoàn)