“Giang Dã, xin lỗi tôi một câu đi!”
Bàn tay Giang Dã đút trong túi quần đang r/un r/ẩy.
Anh há miệng, nhưng mãi vẫn không thể thốt ra ba chữ ấy.
Tô Hòa có chút thất vọng, quay đầu rời đi.
Giang Dã đột ngột bước tới một bước.
“Tô Hòa… xin lỗi em!”
Bước chân Tô Hòa khựng lại.
Cô giơ tay vẫy vẫy, rồi sải bước tiến về phía trước.
Lần này, dáng vẻ của cô dường như còn nhẹ nhàng, thanh thoát hơn!
(Hết)