“Cảm ơn sự ủng hộ của mọi người, chúng tôi đã gom đủ nhóm rồi, tiếp theo thợ nhà em sẽ làm theo yêu cầu của mọi người để kịp tiến độ.”
Tôi nhìn vào nhóm mới chỉ có mười người, gom được một nhóm, quá ít.
Chuyện tốt như vậy, nhất định phải truyền tai nhau, mười đồn trăm, tôi phải sắp xếp cho cô ta đủ mười nhóm.
Kiếp trước tôi bị hànhz hạz thảm thương đều nhờ ơn cô ta, giờ phải lấy đức báo oán mới được.
Tôi đăng một bài ẩn danh lên Weibo, Douyin và Xiaohongshu:
“Tiệm vàng 618 khuyến mãi, nhóm mười người, giá 100 tệ/gam, miễn phí gia công.
Chi tiết xin liên hệ nhân viên Tập đoàn Thịnh Nguyên.”
Để bài viết được đẩy chính x/ác đến người cùng thành phố, tôi còn bỏ ra mấy chục nghìn tệ để chạy quảng cáo.
Sau đó, tôi nằm xuống và chìm vào giấc ngủ ngon lành.
Sáng hôm sau, xe của tôi còn chưa kịp vào công ty đã bị tắc nghẽn cách đó 5km.
Trước cổng công ty, người đông như kiến cỏ, năm bác bảo vệ đổ mồ hôi hột, bận rộn điều tiết giao thông.
Xem ra mấy chục nghìn tệ của tôi không uổng phí.
Tôi giả vờ ngây ngô hỏi bác bảo vệ:
“Bác ơi, có chuyện gì vậy ạ, sao đông người thế này?”
Bác bảo vệ lau mồ hôi, vẻ mặt đầy tự hào:
“Vương Khả Khả của công ty mình nổi tiếng rồi, họ đều đến m/ua vàng đấy.”
“Sếp dặn rồi, phải phục vụ họ thật tốt, họ đều là thần tài cả đấy.”
“Đúng rồi, Tiểu Lý, cô nhường chỗ đỗ xe đi, để họ đỗ xe trước đã.”
Tôi nhếch mép, tốt quá rồi.
Trong văn phòng, mọi người đều xếp hàng để kết bạn WeChat với Vương Khả Khả.
Vương Khả Khả mặt mày khó coi, chẳng có chút vui mừng nào.
Đối lập với sếp bên cạnh, cười đến mức mắt híp lại thành một đường.
“Vương Khả Khả đã kéo khách về cho công ty, phòng kinh doanh nhân cơ hội chốt được mấy đơn hàng, đúng là công thần!”
Người đông quá mức khiến Vương Khả Khả bắt đầu sợ hãi.
Cô ta vốn chỉ định quảng bá trong nội bộ công ty để lấy tiếng thơm.
Ai ngờ lại dẫn đến nhiều người như vậy.
Cô ta vừa mở miệng định từ chối thì sếp đã vung tay, gi/ật lấy điện thoại của cô ta.
“Mọi người xếp hàng bên tôi, tôi sẽ lần lượt thêm các bạn vào nhóm.”
Cả ngày hôm đó, người đến công ty nườm nượp không ngớt.
Sếp bắt tất cả nhân viên gác lại công việc, tích cực phối hợp đăng ký thông tin cho khách.
Mặt Vương Khả Khả đen như đít nồi suốt cả ngày, cô ta không ngờ sự việc lại đi xa đến thế.
Tôi cũng cười đến cứng cả cơ, nóng lòng muốn xem quả báo của cô ta.
Cô ta liên tục hỏi: “Mọi người biết đến chương trình này từ đâu vậy?”
Một cô gái vừa livestream vừa trả lời: “Tất nhiên là hỏi nhân viên công ty các bạn rồi.”
Cuối cùng, dưới sự tiếp đón nhiệt tình của sếp, họ đã gom thành công mười nhóm.
Giá vàng 100 tệ/gam đối với họ chẳng khác nào bánh từ trên trời rơi xuống.
Sợ Vương Khả Khả đổi ý, họ đều thanh toán trước.
Nhìn ngày đính hôn ngày càng gần, chị Triệu sốt ruột giục Vương Khả Khả mỗi ngày.
“Khả Khả, bộ tam kim của chị xong chưa? Còn ba ngày nữa là đính hôn rồi.”
Vương Khả Khả bận tối mắt tối mũi, gật đầu cho qua chuyện:
“Sắp rồi chị ơi, chị đừng gấp.”
Tôi giả vờ quan tâm hỏi:
“Khả Khả, nếu tiệm nhà em bận không làm kịp, nhà chị có thể…”
Vương Khả Khả mặt mày tươi tỉnh trở lại, lộ vẻ đắc ý:
“Làm kịp mà. Chị Lý, chị gh/en tị vì tiệm nhà em đắt khách phải không?”
“Không còn cách nào khác, ai bảo nhà em danh tiếng tốt, chỉ làm ăn có tâm, không tham tiền bẩn.”
Tôi suýt nữa thì lườm cô ta một cái, trong lòng thấy buồn nôn vì vẻ giả tạo đó.
Tôi cố tình che miệng kinh ngạc:
“Nhà em đúng là có thực lực. Nhiều đơn hàng thế kia, tất cả đều là vàng ròng đúng không? Không có hàng giả chứ?”
Vương Khả Khả vừa nghe thấy câu này, mặt c/ắt không còn giọt m/áu, ấp úng:
“Tất nhiên… tất nhiên là vàng thật rồi.”
Chị Triệu đứng bên cạnh thấy chướng mắt, lên tiếng mỉa mai tôi:
“Có người đúng là không ăn được nho nên chê nho chua đấy.”
Chỉ còn một ngày nữa là đến lễ đính hôn của chị Triệu, Vương Khả Khả mang bộ tam kim đến.
Khoảnh khắc hộp quà được mở ra, tất cả mọi người đều ngẩn người.
Chị Triệu không thể tin nổi chỉ vào hộp:
“Đây là bộ tam kim 100 tệ/gam nhà cô sao?!”
Bộ tam kim dưới ánh nắng phản chiếu ánh vàng kim rực rỡ.
Ai nấy đều hết lời khen ngợi Vương Khả Khả, đặc biệt là chị Triệu, cười đến nở cả hoa.
Tôi nhìn cái là biết ngay đó là vàng mạ điện.
Cầm lên xem kỹ, màu sơn không đều, thậm chí bóp mạnh một cái, tay đã dính đầy màu vàng.
Vương Khả Khả sợ tôi phát hiện ra mánh khóe, gi/ật lấy bỏ vào hộp:
“Chị Lý, cẩn thận chút, đừng làm hỏng.”
Chị Triệu ôm hộp quà vào lòng, giọng điệu không mấy thiện cảm:
“Khả Khả nói đúng đấy, làm hỏng thì tôi không tha cho cô đâu.”
Tôi cười đầy chân thành:
“Tôi chỉ muốn xem tay nghề thợ nhà cô thôi, kỹ thuật quả nhiên tinh xảo.”
“Mấy bông hoa điêu khắc trên chiếc lắc này sống động như thật, thợ già nhà tôi cũng không làm được đâu.”
Vương Khả Khả nghe lời khen của tôi, sự cảnh giác trên mặt giãn ra.
Cô ta không nhịn được lại đắc ý:
“Nhà em là bậc thầy quốc tế đấy, thợ nhà chị sao so được với thợ nhà em?”
Tôi cúi đầu khom lưng:
“Vâng vâng, không so được, không so được.”
Chỉ cần nghĩ đến chuyện hay sẽ xảy ra vào ngày mai, tôi không nhịn được sự phấn khích, đêm đó ngủ rất ngon.
Sáng sớm hôm sau, tôi dậy từ rất sớm, ngồi vào vị trí hóng chuyện đắc địa nhất trong khách sạn.